Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2026

 


Diễn đàn

>

...

>

Thi ca

>

Thơ Vũ Ngọc Giang I

Có 1 người đang xem box này (Thành viên: 1, Khách: 0):

Bỏ theo dõi

< Trước1←456789Tiếp >

qq12

qq12

Thành viên quen thuộc

MỜI EM VỀ NƠI MẸ SINH ANH

Vũ Giang


Mời em về thăm quê mẹ sinh anh

Đất Hải Dương nhân kiệt địa linh

Giữa đồng bằng, có núi có sôn

Ta đi dạo trên cánh đồng lộng gió


Khi chưa về ngồi đây nghe anh kể

Vùng đất Kinh Môn thắm đượm nghĩa tình

Có ngôi đền tên gọi An Sinh

cây cổ thụ sáu trăm năm tuổi

Vẫn tốt tươi ra lộc trổ cành

Đỉnh núi cao có giếng Ngọc trong xanh

Đều kỳ lạ quanh năm đầy nước

Thật diệu kỳ phong cảnh ở nơi đây

Nơi trời đất giao hoan tuyệt mỹ ở chốn này

Nơi thờ quốc phụ An Sinh Vương Trần Liễu

Người sinh thành Trần Quốc Tuấn anh hùng

đã bao lần chiến thắng giặc Nguyên Mông

Hưng Đạo Đại Vương ở trong lòng dân tộc


Dãy núi trập trùng có hang động nguyên sơ

Nơi lưu truyền nhiều lắm những văn bia

Nơi sinh ra thám hoa Sư Mệnh*

Nơi có tượng đài Trần Hưng Đạo uy nghiêm

Sừng sững non cao

Đức Thánh người hiền

Nhìn hướng biển Đông, tay cầm binh thư yếu lược

Và tay kia giữ đốc kiếm oai hùng

Chín thước chiều cao người đứng dáng oai phong

Tạc bằng đá xanh núi Nhồi Thanh Hóa


Chuyện tâm linh đã nghe bao người kể

Định dựng xây từ ngày mới hòa bình

Nhưng chưa thành bởi đồng thuận tâm linh

Đến một ngày Tướng Giáp về Kiếp Bạc **

Xin Đức Thánh Trần cho tạc tượng nơi đây

Trời âm u bỗng hửng nắng quang mây

Phiến đá quý đặt nơi này An Vị

Hồn linh thiêng ngài chấn giữ chốn này

Dân khắp vùng, trong ngoài nước ghé về đây

Chiêm bái vong linh, cầu thần linh che chở

Kế bên đình cổ Huề Trì

Thờ vị tướng hai bà Trưng.

Hai nữ tướng Thiện Nhân, Thiện Khánh


Về Hải Dương cùng anh em nhé

Mình tìm về quê mẹ Chí Linh

Sông lục đầu giang ôm trọn quê mình

Có Bến Bình Than luận bàn việc nước

Đánh hay hòa

nghe đâu đây còn vang vọng lời thề “SÁT THÁT”

Ta cùng về dâng hương đền Kiếp Bạc

Hưng Đạo Vương Từ, từ thế kỉ 13

Đồ thờ tự sơn son thiếp vàng

vẫn vẹn nguyên cho đến tận bây giờ

Ấn chỉ nhà vua được lưu truyền cất giữ

Có điện thờ hoàng hậu là công chúa Thiện Thành

Hai con gái Đức Thánh Trần.

Nhị Vương cô nương hiền tài xinh đẹp

Cùng Phò Mã tướng quân Phạm Ngũ Lão

Với hai con trai là tướng quân Dã Tượng , Yết Kiêu

Truyền thống gia đình, dòng tộc quá cao siêu

Đã cống hiến thật nhiều cho Quý Quốc


Rời Kiếp Bạc về Côn Sơn em nhé

Chùa cổ khi xưa tại xã Cộng Hòa

Thuở ban đầu nhà sư Pháp Loa

Từ thế kỷ 12 gọi chùa Hun em ạ

Sau đổi thành Côn Sơn Phúc Tự

Sư Huyền Quang tiếp thụ trụ trì

Trong thiền phái Trúc Lân Yên Tử

Nơi gắn liền tên tuồi Danh Nhân

Của biết bao tướng lĩnh thời Trần… “Trần Nguyên Đán…”


Ta cùng vào thăm đền viếng Sao Khuê Nguyễn Trãi

Bên hồn người còn vọng mãi vang âm:

“ Côn Sơn suối chảy rì rầm

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai

Côn Sơn có đá rêu phơi

Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm…”(Nguyễn Trãi)

Khuyên muôn dân lời của người hiền, muốn thoát thỏi cảnh đời khó nhọc

“Nên thợ nên thầy nhờ có học

No ăn no mặc bởi hay làm…”(Nguyễn Trãi)


Qua dãy núi Phượng Hoàng

viếng đền Chu Văn An em nhé

Mình vào thăm cổ tự học đường

Thày giáo của muôn đời tìm về đất Hải Dương dạy chữ

Ngược dòng lịch sử

Người từng làm tư nghiệp Quốc Tử Giám khi xưa

Dạy con cháu nhà vua trong Hoàng Tộc

Trò của thày là Dụ Tông lên ngôi từng học (1341)

Trong triều đình bấy giờ quan viên bất chính

Thày đem “Thất Trảm Sớ” dâng triều

Vua chần chừ không xử bọn quái yêu

Treo ấn từ quan. Người về núi Phượng Hoàng mở lớp


Tìm cây làm thuốc

Viết sách làm thơ

Nhiều áng văn còn sáng mãi đến bây giờ

Sống ẩn trong rừng mà vang danh hậu thế

Tuy ở chốn lâm tuyền

Vẫn dõi vận quốc gia

Trong triều vua xứ Việt lúc bấy giờ

Có đại sự vẫn nhờ thày yết kiến

Không màng báu vật vua ban

Bái kiến xong lại về núi Phượng Hoàng dạy học

Vạn đời sau vẫn ghi sâu công đức

Một người thầy cương trực đức thanh liêm….


Hàng trăm ngôi đền trên đất mẹ Hải Dương

Đều có tích thờ người tài dân tộc

Có chùa Dâu xã Nhật Tân Gia Lộc

Chùa Muống nay xã Ngũ Phúc Kim Thành

Về Ninh Giang ta vào viếng Đền Tranh

Chùa trăm gian xã An Bình Nam Sách

Rồi ta sang chùa Đồng Ngọ Thanh Hà

Tháp Cửu Phẩm

tòa sen chín tầng bằng gỗ quý nguy nga

vẫn quay tròn mấy trăm năm rồi đấy

xứ Việt mình ít khi em tìm thấy

một tòa sen lộng lẫy ở nơi này


Đến Cẩm Giàng mời em ghé về đây

Văn Miếu Mao Điền được xây

thế kỉ mười bẩy

Văn bia ghi dấu đời một thời Nho Học

Quê có nhiều tiến sỹ nhất nước Nam

Một vùng quê 36 vị ở một làng

Mộ Trạch quê mình nay thuộc đất Bình Giang

Ông Tổ Ngành Y

có quê gốc Cẩm Giàng

Hâu duệ muôn đời nhớ ơn thầy Tuệ Tĩnh

Lưỡng quốc trạng nguyên đã bao đời thành kính

Mạc Đĩnh Chi sinh ra ở Nam Sách quê ta

Vua đầu tiên hồn quốc Việt Anh Linh

Khúc Thừa Dụ gốc quê mình em ạ


Mải đi lễ chùa, viếng thăm nhiều nơi quá

Về Hải Dương một chiều thu êm ả

Anh mời em dùng bún cá rô đồng

Ôm trọn quê mình có bóng núi hình sông

Đồng lúa bao la có vụ hành vụ tỏi


Muốn ăn dưa chiều anh đưa em tới

Gia Lộc miền quê dưa hấu bạt ngàn

Ngọt tuyệt vời giờ dưa có quanh năm

Trong quán ăn có gà đồng Gia Lộc

Chả Rươi Tứ Kỳ rồi vào siêu thị ốc ven sông

Dùng tráng miệng vải thiều trồng đất Thanh Hà mới hái

Bánh đậu xanh giờ chuyển đi khắp nơi trong nước

Cùng bánh gai đặc sản quê mình.


Gần với thiên nhiên phong cảnh hữu tình

Anh mời em thăm Đảo Cò Thanh Miện

Sáng chúng bay đi chiều chúng lại bay về

Đậu khắp đầy cành phủ trắng một miền quê

Làm tổ sinh con đẻ trứng

Một rừng cò đậu ngay nơi em đứng

Chúng nhìn ta như nhắn nhủ nhiều điều

Miền quê này mới thật đáng tin yêu

Nơi đất tốt nơi có nhiều cò đậu


Còn nhiều lắm một miền quê yêu dấu

Đặc sản Kinh Môn có dê núi cá đồng

Chín món mình dùng

em có thấy khoái không?

Rượu Phú Lộc chở qua cùng bánh đa Kẻ Sặt

chép om dưa mình bắt ở sông về

Có thời gian mình ra bến sông quê

Thả mồi câu kiên nhẫn chờ em nhé

Cá tha mồi cần câu mình giật khẽ

Cá chép mười cân lôi khỏe trĩu cần…


Em đã về ngày cuối tháng mùa xuân

Em lại muốn nhiều lần về thăm nữa

Hải Dương ơi quê mình đẹp quá

Nhất định rồi em sẽ về nơi quê mẹ sinh anh….

Sài gòn tháng 10/2015


*Thám hoa Phạm Sư Mệnh quê Kinh Môn

** Đại Tướng Võ Nguyên Giáp về đặt viên đá xây tượng đài

[​IMG]

Tượng đài Đức Thánh Trần Hưng Đạo trên đền Cao núi An Phụ huyện Kinh Môn Hải Dương.

03/11/2015Báo vi phạm+ QuoteTrả lời

qq12

qq12

Thành viên quen thuộc

NHỚ EM KHÔNG

Vũ Giang


"Thứ nhất Kinh Kỳ, thứ nhì Phố Hiến"

Một miền quê nổi tiếng nhãn ***g

đọc bài thơ:

Em có về Phố Hiến với anh không?

Em đã thấy trong lòng xao xuyến


Dẫu chưa một lần nắm bàn tay trìu mến!

Mà sao:

gần gũi thân thương quyến luyến lạ thường

Bao năm rồi anh đã sống tha hương

Từng ngõ nhỏ con đường nơi Phố Hiến

đã theo anh đi đến ngàn trùng....


Nhớ Phố Hiến nhiều rồi...

anh có nhớ em không???

Cô gái trồng đay

bên bờ sông Bãi Sậy

Một chiều xa xưa

giữa mùa thu năm ấy

Vừa ngước lên

em đã thấy anh nhìn....

khuôn mặt hiền, anh bộ đôi dáng sinh viên

Mũ sắt ngụy trang mang quân hàm pháo thủ


Những tháng năm cực kỳ gian khổ

Mà trong lòng vời vợi hướng tương lai....

Sao hòa bình mình lại phải chia hai

Anh ở phương xa

chốn quê nhà đổi mới

Nhớ không anh

em vẫn đợi anh về…!

[​IMG]

--- Gộp bài viết: 03/11/2015, Bài cũ từ: 03/11/2015 ---

NGÀN NĂM SÁNG MÃI

ĐẤT THĂNG LONG

Vũ Giang


Chọn đặt kinh đô ở đất này

Hồng Hà uốn lượn tựa rồng bay

Ngàn năm văn hiến thiên niên kỷ

Vạn thuở lưu danh suốt tháng ngày

Phố cổ Hồ Gươm kia Bút Tháp

Ba Đình Lăng Bác đó Hồ Tây

Thăng Long đất thánh linh thiêng mãi

Công Uẩn nhà vua tuyệt lắm thay .


Sài Gòn 10 / 10 / 2010

"Bài viết nhân kỉ niệm 1000 năm Thăng Long Hà Nội"

[​IMG]

03/11/2015Báo vi phạm+ QuoteTrả lời

qq12

qq12

Thành viên quen thuộc

qq12 đã viết: ↑

NGẪM ĐỜI GIỌT MƯA

Vũ Giang

Sống ở biển khơi lại nhớ trời

Tách mình đi khỏi biển rong chơi

Lang thang với gió bay du ngoạn

Thơ thẩn cùng mây lượn thảnh thơi

Hắt bóng trải đều đi mọi chốn

Gieo mưa khắp nẻo đến muôn nơi

Ngẫm đời giọt nước đầy tình nghĩa

Xong việc lại về với biển khơi .​


CÙNG LÀ HẠT MƯA

Vũ Giang

Cùng sống cùng vui với đất trời

Lên rừng xuống biển để rong chơi

Khi làm mây trắng bay thơ thẩn

Lúc đọng xám trời dạo thảnh thơi

Gặp gió toả đều ra khắp nẻo

Theo mây rải khắp xuống muôn nơi

Đau buồn rớt phải nơi bùn đất

Vui sướng lọt vào miệng giếng khơi

-------------

DÁNG NGỌC - HƯƠNG QUỲNH

Vũ Giang - Vũ Thủy

Mở cánh trông em trắng nõn nà

Khoe hương nở nhuỵ dưới sương sa

Yêu trăng gửi hết mùi thơm lá

Mến nguyệt đưa theo vị phấn hoa

Toả ngát quanh vùng say khách lạ

Thơm bay khắp nẻo ngợp lòng ta

Nhìn em dáng ngọc đi không đặng

Ngắm sắc nàng Quỳnh chẳng muốn xa.


[​IMG]

03-09-2011

[​IMG]

Nghề Thầy


Cống hiến bao năm một chữ thầy

Về hưu cũng vậy đó trong tay

Gian nan, vất vả, lòng thanh bạch

Khổ cực, lao tâm, dạ thẳng ngay

Dốc cả tài năng, cho hậu thế

Truyền đi kiến thức, tặng đời nay

Tô son trí đức nền văn học

Rạng rỡ non sông đất nước này

Click để xem thêm...

03/11/2015Báo vi phạm+ QuoteTrả lời

qq12

qq12

Thành viên quen thuộc

THƯA RẰNG

Vũ Giang


Thưa rằng, em gốc dân quê

Bôn ba khắp chốn vẫn mê ruộng đồng

Dẫu rằng giờ đã lên ông

Nửa đời trên phố, tìm không thấy tình


Thưa rằng thơ mến yêu mình

Đem hồn treo ngược nóc đình, ngọn đa

Vài câu sáu tám í a

Người thân yêu quý, lại qua chào mời


Thưa rằng bác mới ghé chơi

Ngâm câu Lục Bát cho vơi mỗi buồn

Lệ làng nay đã thành khuôn

Chẳng như chợ phố, phường buôn trước giờ


Thưa rằng đời vẫn còn mơ

Lòng tằm vẫn nhả hồn thơ từng ngày

Sa chân lỡ xuống chốn này

Ráng chèo cho vượt biển đầy, sông sâu


Để đời được lấy một câu

Nam Tào có gọi: Gật đầu xin thưa….


Vũ Giang

--- Gộp bài viết: 06/11/2015, Bài cũ từ: 06/11/2015 ---

CÒN MÃI YÊU THƯƠNG

(Tặng em người cô giáo)

Vũ Giang


Với học trò em hãy luôn cố gắng

San sẻ yêu thương

truyền kiến thức cho đời

Với gia đình

một người mẹ tuyệt vời

Với bạn bè ai cũng quý em ơi


Ta sẽ thấy

cuộc đời này đáng sống

Lúc giao mùa có đôi khi mưa nắng

Qua bão giông

trời lặng gió trong lành

Mỗi khi buồn

em ngó mảng trời xanh

Là sẽ thấy những điềm lành vọng lại


Hãy hồn nhiên

như đang thời con gái

Sống chan hòa

sẽ còn mãi yêu thương....!

Vũ Giang.


SG tháng 5/2015

06/11/2015Báo vi phạm+ QuoteTrả lời

qq12

qq12

Thành viên quen thuộc

CEO Facebook cho đi gần hết tài sản mừng con gái chào đời

Mark Zuckerberg và vợ - Priscilla Chan đón con gái đầu lòng bằng kế hoạch làm từ thiện 45 tỷ USD để "cải thiện tiềm năng con người và cuộc sống cho trẻ em thế hệ sau".

Chặng đường thống trị thế giới của Facebook / Ngân hàng Anh yêu cầu nhân viên dùng Facebook

Trong bức thư gửi con gái hôm qua - Maxima Chan Zuckerberg đăng trên Facebook của ông chủ mạng xã hội, cả hai đã viết: "Max, bố mẹ yêu con và cảm thấy mình có trách nhiệm rất lớn rằng phải tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn cho con và toàn bộ trẻ em. Bố mẹ mong con có một cuộc sống đầy tình yêu, hy vọng và sự vui vẻ như con đã mang lại cho bố mẹ. Bố mẹ rất nóng lòng muốn trông thấy con sẽ mang đến điều gì cho thế giới này".


Cả hai cũng thông báo sẽ hiến tặng 99% số cổ phiếu Facebook đang nắm giữ, tương đương 45 tỷ USD "trong suốt cuộc đời" để cải thiện chất lượng sống và tiềm năng con người trên thế giới, USA Today cho biết.


[​IMG]

Mark Zuckerberg và vợ - Priscilla Chan cùng con gái vừa chào đời. Ảnh: Mark Zuckerberg


"Mục tiêu hiện tại của chúng tôi là cải thiện giáo dục, y tế, kết nối mọi người và xây dựng các cộng đồng vững mạnh. Chúng tôi biết đây chỉ là sự đóng góp rất nhỏ với tất cả nguồn lực và nhân tài đang giải quyết những vấn đề này. Nhưng chúng tôi muốn làm những điều trong khả năng để hỗ trợ mọi người", cả hai cho biết.


Giám đốc Tác nghiệp của Facebook - Sheryl Sandberg đã để lại bình luận bên dưới rằng: "Đúng là một bức thư và cam kết tuyệt vời với thế hệ tương lai".


Cam kết của Zuckerberg đặc biệt gây chú ý do tỷ phú này còn khá trẻ - 31 tuổi. Và anh vẫn đang ở đỉnh cao sự nghiệp khi điều hành Facebook - mạng xã hội lớn nhất thế giới với 300 tỷ USD vốn hóa. Sau khi chia tay 99% tài sản tại đây, cả hai vẫn còn số cổ phiếu trị giá 450 triệu USD.


Mark Zuckerberg hiện là người giàu thứ 16 thế giới với 46,8 tỷ USD tài sản, theo Forbes. Anh cũng cho biết việc cho đi dần dần cổ phiếu Facebook sẽ không ảnh hưởng đến quyền kiểm soát của mình tại đây "trong thời gian dài". Anh sẽ tiếp tục làm Chủ tịch kiêm CEO "rất nhiều, rất nhiều năm nữa", Facebook cho biết trong một thông báo.


"Mark và Priscilla đang ở giai đoạn đầu của sự nghiệp và sẽ tiếp tục cuộc sống năng động hiện tại. Priscilla là một bác sĩ nhi khoa, là sáng lập viên kiêm CEO tổ chức phi lợi nhuận The Primary School. Họ cảm thấy rất may mắn trong công việc và không muốn chờ đến nửa sau cuộc đời để cho tặng tài sản. Họ tin rằng theo đuổi từ thiện nên đi đồng thời với công việc hiện nay", Facebook cho biết trong một thông báo.


Tháng trước, Zuckerberg cũng tuyên bố sẽ nghỉ làm 2 tháng sau khi con gái chào đời. Đây là việc chưa hề có tiền lệ với các CEO công nghệ. Facebook vẫn chưa công bố ai sẽ điều hành công ty khi anh vắng mặt.


Hà Thu

Theo Vnexpress

Lần cập nhật cuối: 02/12/2015

02/12/2015Báo vi phạm+ QuoteTrả lời

qq12

qq12

Thành viên quen thuộc

qq12 đã viết: ↑

MỜI EM VỀ NƠI MẸ SINH ANH

Vũ Giang


Mời em về thăm quê mẹ sinh anh

Đất Hải Dương nhân kiệt địa linh

Giữa đồng bằng, có núi có sôn

Ta đi dạo trên cánh đồng lộng gió


Khi chưa về ngồi đây nghe anh kể

Vùng đất Kinh Môn thắm đượm nghĩa tình

Có ngôi đền tên gọi An Sinh

cây cổ thụ sáu trăm năm tuổi

Vẫn tốt tươi ra lộc trổ cành

Đỉnh núi cao có giếng Ngọc trong xanh

Đều kỳ lạ quanh năm đầy nước

Thật diệu kỳ phong cảnh ở nơi đây

Nơi trời đất giao hoan tuyệt mỹ ở chốn này

Nơi thờ quốc phụ An Sinh Vương Trần Liễu

Người sinh thành Trần Quốc Tuấn anh hùng

đã bao lần chiến thắng giặc Nguyên Mông

Hưng Đạo Đại Vương ở trong lòng dân tộc


Dãy núi trập trùng có hang động nguyên sơ

Nơi lưu truyền nhiều lắm những văn bia

Nơi sinh ra thám hoa Sư Mệnh*

Nơi có tượng đài Trần Hưng Đạo uy nghiêm

Sừng sững non cao

Đức Thánh người hiền

Nhìn hướng biển Đông, tay cầm binh thư yếu lược

Và tay kia giữ đốc kiếm oai hùng

Chín thước chiều cao người đứng dáng oai phong

Tạc bằng đá xanh núi Nhồi Thanh Hóa


Chuyện tâm linh đã nghe bao người kể

Định dựng xây từ ngày mới hòa bình

Nhưng chưa thành bởi đồng thuận tâm linh

Đến một ngày Tướng Giáp về Kiếp Bạc **

Xin Đức Thánh Trần cho tạc tượng nơi đây

Trời âm u bỗng hửng nắng quang mây

Phiến đá quý đặt nơi này An Vị

Hồn linh thiêng ngài chấn giữ chốn này

Dân khắp vùng, trong ngoài nước ghé về đây

Chiêm bái vong linh, cầu thần linh che chở

Kế bên đình cổ Huề Trì

Thờ vị tướng hai bà Trưng.

Hai nữ tướng Thiện Nhân, Thiện Khánh


Về Hải Dương cùng anh em nhé

Mình tìm về quê mẹ Chí Linh

Sông lục đầu giang ôm trọn quê mình

Có Bến Bình Than luận bàn việc nước

Đánh hay hòa

nghe đâu đây còn vang vọng lời thề “SÁT THÁT”

Ta cùng về dâng hương đền Kiếp Bạc

Hưng Đạo Vương Từ, từ thế kỉ 13

Đồ thờ tự sơn son thiếp vàng

vẫn vẹn nguyên cho đến tận bây giờ

Ấn chỉ nhà vua được lưu truyền cất giữ

Có điện thờ hoàng hậu là công chúa Thiện Thành

Hai con gái Đức Thánh Trần.

Nhị Vương cô nương hiền tài xinh đẹp

Cùng Phò Mã tướng quân Phạm Ngũ Lão

Với hai Gia Thần là tướng quân Dã Tượng , Yết Kiêu

Truyền thống gia đình, dòng tộc quá cao siêu

Đã cống hiến thật nhiều cho Quý Quốc


Rời Kiếp Bạc về Côn Sơn em nhé

Chùa cổ khi xưa tại xã Cộng Hòa

Thuở ban đầu nhà sư Pháp Loa

Từ thế kỷ 12 gọi chùa Hun em ạ

Sau đổi thành Côn Sơn Phúc Tự

Sư Huyền Quang tiếp thụ trụ trì

Trong thiền phái Trúc Lân Yên Tử

Nơi gắn liền tên tuồi Danh Nhân

Của biết bao tướng lĩnh thời Trần… “Trần Nguyên Đán…”


Ta cùng vào thăm đền viếng Sao Khuê Nguyễn Trãi

Bên hồn người còn vọng mãi vang âm:

“ Côn Sơn suối chảy rì rầm

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai

Côn Sơn có đá rêu phơi

Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm…”(Nguyễn Trãi)

Khuyên muôn dân lời của người hiền, muốn thoát thỏi cảnh đời khó nhọc

“Nên thợ nên thầy nhờ có học

No ăn no mặc bởi hay làm…”(Nguyễn Trãi)


Qua dãy núi Phượng Hoàng

viếng đền Chu Văn An em nhé

Mình vào thăm cổ tự học đường

Thày giáo của muôn đời tìm về đất Hải Dương dạy chữ

Ngược dòng lịch sử

Người từng làm tư nghiệp Quốc Tử Giám khi xưa

Dạy con cháu nhà vua trong Hoàng Tộc

Trò của thày là Dụ Tông lên ngôi từng học (1341)

Trong triều đình bấy giờ quan viên bất chính

Thày đem “Thất Trảm Sớ” dâng triều

Vua chần chừ không xử bọn quái yêu

Treo ấn từ quan. Người về núi Phượng Hoàng mở lớp


Tìm cây làm thuốc

Viết sách làm thơ

Nhiều áng văn còn sáng mãi đến bây giờ

Sống ẩn trong rừng mà vang danh hậu thế

Tuy ở chốn lâm tuyền

Vẫn dõi vận quốc gia

Trong triều vua xứ Việt lúc bấy giờ

Có đại sự vẫn nhờ thày yết kiến

Không màng báu vật vua ban

Bái kiến xong lại về núi Phượng Hoàng dạy học

Vạn đời sau vẫn ghi sâu công đức

Một người thầy cương trực đức thanh liêm….


Hàng trăm ngôi đền trên đất mẹ Hải Dương

Đều có tích thờ người tài dân tộc

Có chùa Dâu xã Nhật Tân Gia Lộc

Chùa Muống nay xã Ngũ Phúc Kim Thành

Về Ninh Giang ta vào viếng Đền Tranh

Chùa trăm gian xã An Bình Nam Sách

Rồi ta sang chùa Đồng Ngọ Thanh Hà

Tháp Cửu Phẩm

tòa sen chín tầng bằng gỗ quý nguy nga

vẫn quay tròn mấy trăm năm rồi đấy

xứ Việt mình ít khi em tìm thấy

một tòa sen lộng lẫy ở nơi này


Đến Cẩm Giàng mời em ghé về đây

Văn Miếu Mao Điền được xây

thế kỉ mười bẩy

Văn bia ghi dấu đời một thời Nho Học

Quê có nhiều tiến sỹ nhất nước Nam

Một vùng quê 36 vị ở một làng

Mộ Trạch quê mình nay thuộc đất Bình Giang

Ông Tổ Ngành Y

có quê gốc Cẩm Giàng

Hâu duệ muôn đời nhớ ơn thầy Tuệ Tĩnh

Lưỡng quốc trạng nguyên đã bao đời thành kính

Mạc Đĩnh Chi sinh ra ở Nam Sách quê ta

Vua đầu tiên hồn quốc Việt Anh Linh

Khúc Thừa Dụ gốc quê mình em ạ


Mải đi lễ chùa, viếng thăm nhiều nơi quá

Về Hải Dương một chiều thu êm ả

Anh mời em dùng bún cá rô đồng

Ôm trọn quê mình có bóng núi hình sông

Đồng lúa bao la có vụ hành vụ tỏi


Muốn ăn dưa chiều anh đưa em tới

Gia Lộc miền quê dưa hấu bạt ngàn

Ngọt tuyệt vời giờ dưa có quanh năm

Trong quán ăn có gà đồng Gia Lộc

Chả Rươi Tứ Kỳ rồi vào siêu thị ốc ven sông

Dùng tráng miệng vải thiều trồng đất Thanh Hà mới hái

Bánh đậu xanh giờ chuyển đi khắp nơi trong nước

Cùng bánh gai đặc sản quê mình.


Gần với thiên nhiên phong cảnh hữu tình

Anh mời em thăm Đảo Cò Thanh Miện

Sáng chúng bay đi chiều chúng lại bay về

Đậu khắp đầy cành phủ trắng một miền quê

Làm tổ sinh con đẻ trứng

Một rừng cò đậu ngay nơi em đứng

Chúng nhìn ta như nhắn nhủ nhiều điều

Miền quê này mới thật đáng tin yêu

Nơi đất tốt nơi có nhiều cò đậu


Còn nhiều lắm một miền quê yêu dấu

Đặc sản Kinh Môn có dê núi cá đồng

Chín món mình dùng

em có thấy khoái không?

Rượu Phú Lộc chở qua cùng bánh đa Kẻ Sặt

chép om dưa mình bắt ở sông về

Có thời gian mình ra bến sông quê

Thả mồi câu kiên nhẫn chờ em nhé

Cá tha mồi cần câu mình giật khẽ

Cá chép mười cân lôi khỏe trĩu cần…


Em đã về ngày cuối tháng mùa xuân

Em lại muốn nhiều lần về thăm nữa

Hải Dương ơi quê mình đẹp quá

Nhất định rồi em sẽ về nơi quê mẹ sinh anh….

Sài gòn tháng 10/2015


*Thám hoa Phạm Sư Mệnh quê Kinh Môn

** Đại Tướng Võ Nguyên Giáp về đặt viên đá xây tượng đài

(xin sửa lại hai Gia Thần Dã Tương Yết Kiêu)

[​IMG]

Tượng đài Đức Thánh Trần Hưng Đạo trên đền Cao núi An Phụ huyện Kinh Môn Hải Dương.

Click để xem thêm...

05/12/2015Báo vi phạm+ QuoteTrả lời

qq12

qq12

Thành viên quen thuộc

qq12 đã viết: ↑

MỜI EM VỀ NƠI MẸ SINH ANH

Vũ Giang


Mời em về thăm quê mẹ sinh anh

Đất Hải Dương nhân kiệt địa linh

Giữa đồng bằng, có núi có sôn

Ta đi dạo trên cánh đồng lộng gió


Khi chưa về ngồi đây nghe anh kể

Vùng đất Kinh Môn thắm đượm nghĩa tình

Có ngôi đền tên gọi An Sinh

cây cổ thụ sáu trăm năm tuổi

Vẫn tốt tươi ra lộc trổ cành

Đỉnh núi cao có giếng Ngọc trong xanh

Đều kỳ lạ quanh năm đầy nước

Thật diệu kỳ phong cảnh ở nơi đây

Nơi trời đất giao hoan tuyệt mỹ ở chốn này

Nơi thờ quốc phụ An Sinh Vương Trần Liễu

Người sinh thành Trần Quốc Tuấn anh hùng

đã bao lần chiến thắng giặc Nguyên Mông

Hưng Đạo Đại Vương ở trong lòng dân tộc


Dãy núi trập trùng có hang động nguyên sơ

Nơi lưu truyền nhiều lắm những văn bia

Nơi sinh ra thám hoa Sư Mệnh*

Nơi có tượng đài Trần Hưng Đạo uy nghiêm

Sừng sững non cao

Đức Thánh người hiền

Nhìn hướng biển Đông, tay cầm binh thư yếu lược

Và tay kia giữ đốc kiếm oai hùng

Chín thước chiều cao người đứng dáng oai phong

Tạc bằng đá xanh núi Nhồi Thanh Hóa


Chuyện tâm linh đã nghe bao người kể

Định dựng xây từ ngày mới hòa bình

Nhưng chưa thành bởi đồng thuận tâm linh

Đến một ngày Tướng Giáp về Kiếp Bạc **

Xin Đức Thánh Trần cho tạc tượng nơi đây

Trời âm u bỗng hửng nắng quang mây

Phiến đá quý đặt nơi này An Vị

Hồn linh thiêng ngài chấn giữ chốn này

Dân khắp vùng, trong ngoài nước ghé về đây

Chiêm bái vong linh, cầu thần linh che chở

Kế bên đình cổ Huề Trì

Thờ vị tướng hai bà Trưng.

Hai nữ tướng Thiện Nhân, Thiện Khánh


Về Hải Dương cùng anh em nhé

Mình tìm về quê mẹ Chí Linh

Sông lục đầu giang ôm trọn quê mình

Có Bến Bình Than luận bàn việc nước

Đánh hay hòa

nghe đâu đây còn vang vọng lời thề “SÁT THÁT”

Ta cùng về dâng hương đền Kiếp Bạc

Hưng Đạo Vương Từ, từ thế kỉ 13

Đồ thờ tự sơn son thiếp vàng

vẫn vẹn nguyên cho đến tận bây giờ

Ấn chỉ nhà vua được lưu truyền cất giữ

Có điện thờ hoàng hậu là công chúa Thiện Thành

Hai con gái Đức Thánh Trần.

Nhị Vương cô nương hiền tài xinh đẹp

Cùng Phò Mã tướng quân Phạm Ngũ Lão

Với hai Gia Thần là tướng quân Dã Tượng , Yết Kiêu

Truyền thống gia đình, dòng tộc quá cao siêu

Đã cống hiến thật nhiều cho Quý Quốc


Rời Kiếp Bạc về Côn Sơn em nhé

Chùa cổ khi xưa tại xã Cộng Hòa

Thuở ban đầu nhà sư Pháp Loa

Từ thế kỷ 12 gọi chùa Hun em ạ

Sau đổi thành Côn Sơn Phúc Tự

Sư Huyền Quang tiếp thụ trụ trì

Trong thiền phái Trúc Lân Yên Tử

Nơi gắn liền tên tuồi Danh Nhân

Của biết bao tướng lĩnh thời Trần… “Trần Nguyên Đán…”


Ta cùng vào thăm đền viếng Sao Khuê Nguyễn Trãi

Bên hồn người còn vọng mãi vang âm:

“ Côn Sơn suối chảy rì rầm

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai

Côn Sơn có đá rêu phơi

Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm…”(Nguyễn Trãi)

Khuyên muôn dân lời của người hiền, muốn thoát thỏi cảnh đời khó nhọc

“Nên thợ nên thầy nhờ có học

No ăn no mặc bởi hay làm…”(Nguyễn Trãi)


Qua dãy núi Phượng Hoàng

viếng đền Chu Văn An em nhé

Mình vào thăm cổ tự học đường

Thày giáo của muôn đời tìm về đất Hải Dương dạy chữ

Ngược dòng lịch sử

Người từng làm tư nghiệp Quốc Tử Giám khi xưa

Dạy con cháu nhà vua trong Hoàng Tộc

Trò của thày là Dụ Tông lên ngôi từng học (1341)

Trong triều đình bấy giờ quan viên bất chính

Thày đem “Thất Trảm Sớ” dâng triều

Vua chần chừ không xử bọn quái yêu

Treo ấn từ quan. Người về núi Phượng Hoàng mở lớp


Tìm cây làm thuốc

Viết sách làm thơ

Nhiều áng văn còn sáng mãi đến bây giờ

Sống ẩn trong rừng mà vang danh hậu thế

Tuy ở chốn lâm tuyền

Vẫn dõi vận quốc gia

Trong triều vua xứ Việt lúc bấy giờ

Có đại sự vẫn nhờ thày yết kiến

Không màng báu vật vua ban

Bái kiến xong lại về núi Phượng Hoàng dạy học

Vạn đời sau vẫn ghi sâu công đức

Một người thầy cương trực đức thanh liêm….


Hàng trăm ngôi đền trên đất mẹ Hải Dương

Đều có tích thờ người tài dân tộc

Có chùa Dâu xã Nhật Tân Gia Lộc

Chùa Muống nay xã Ngũ Phúc Kim Thành

Về Ninh Giang ta vào viếng Đền Tranh

Chùa trăm gian xã An Bình Nam Sách

Rồi ta sang chùa Đồng Ngọ Thanh Hà

Tháp Cửu Phẩm

tòa sen chín tầng bằng gỗ quý nguy nga

vẫn quay tròn mấy trăm năm rồi đấy

xứ Việt mình ít khi em tìm thấy

một tòa sen lộng lẫy ở nơi này


Đến Cẩm Giàng mời em ghé về đây

Văn Miếu Mao Điền được xây

thế kỉ mười bẩy

Văn bia ghi dấu đời một thời Nho Học

Quê có nhiều tiến sỹ nhất nước Nam

Một vùng quê 36 vị ở một làng

Mộ Trạch quê mình nay thuộc đất Bình Giang

Ông Tổ Ngành Y

có quê gốc Cẩm Giàng

Hâu duệ muôn đời nhớ ơn thầy Tuệ Tĩnh

Lưỡng quốc trạng nguyên đã bao đời thành kính

Mạc Đĩnh Chi sinh ra ở Nam Sách quê ta

Vua đầu tiên hồn quốc Việt Anh Linh

Khúc Thừa Dụ gốc quê mình em ạ


Mải đi lễ chùa, viếng thăm nhiều nơi quá

Về Hải Dương một chiều thu êm ả

Anh mời em dùng bún cá rô đồng

Ôm trọn quê mình có bóng núi hình sông

Đồng lúa bao la có vụ hành vụ tỏi


Muốn ăn dưa chiều anh đưa em tới

Gia Lộc miền quê dưa hấu bạt ngàn

Ngọt tuyệt vời giờ dưa có quanh năm

Trong quán ăn có gà đồng Gia Lộc

Chả Rươi Tứ Kỳ rồi vào siêu thị ốc ven sông

Dùng tráng miệng vải thiều trồng đất Thanh Hà mới hái

Bánh đậu xanh giờ chuyển đi khắp nơi trong nước

Cùng bánh gai đặc sản quê mình.


Gần với thiên nhiên phong cảnh hữu tình

Anh mời em thăm Đảo Cò Thanh Miện

Sáng chúng bay đi chiều chúng lại bay về

Đậu khắp đầy cành phủ trắng một miền quê

Làm tổ sinh con đẻ trứng

Một rừng cò đậu ngay nơi em đứng

Chúng nhìn ta như nhắn nhủ nhiều điều

Miền quê này mới thật đáng tin yêu

Nơi đất tốt nơi có nhiều cò đậu


Còn nhiều lắm một miền quê yêu dấu

Đặc sản Kinh Môn có dê núi cá đồng

Chín món mình dùng

em có thấy khoái không?

Rượu Phú Lộc chở qua cùng bánh đa Kẻ Sặt

chép om dưa mình bắt ở sông về

Có thời gian mình ra bến sông quê

Thả mồi câu kiên nhẫn chờ em nhé

Cá tha mồi cần câu mình giật khẽ

Cá chép mười cân lôi khỏe trĩu cần…


Em đã về ngày cuối tháng mùa xuân

Em lại muốn nhiều lần về thăm nữa

Hải Dương ơi quê mình đẹp quá

Nhất định rồi em sẽ về nơi quê mẹ sinh anh….

Sài gòn tháng 10/2015


*Thám hoa Phạm Sư Mệnh quê Kinh Môn

** Đại Tướng Võ Nguyên Giáp về đặt viên đá xây tượng đài

[​IMG]

Tượng đài Đức Thánh Trần Hưng Đạo trên đền Cao núi An Phụ huyện Kinh Môn Hải Dương.

Click để xem thêm...

05/12/2015Báo vi phạm+ QuoteTrả lời

qq12

qq12

Thành viên quen thuộc

qq12 đã viết: ↑

MỜI EM VỀ NƠI MẸ SINH ANH

Vũ Giang


Mời em về thăm quê mẹ sinh anh

Đất Hải Dương nhân kiệt địa linh

Giữa đồng bằng, có núi có sôn

Ta đi dạo trên cánh đồng lộng gió


Khi chưa về ngồi đây nghe anh kể

Vùng đất Kinh Môn thắm đượm nghĩa tình

Có ngôi đền tên gọi An Sinh

cây cổ thụ sáu trăm năm tuổi

Vẫn tốt tươi ra lộc trổ cành

Đỉnh núi cao có giếng Ngọc trong xanh

Đều kỳ lạ quanh năm đầy nước

Thật diệu kỳ phong cảnh ở nơi đây

Nơi trời đất giao hoan tuyệt mỹ ở chốn này

Nơi thờ quốc phụ An Sinh Vương Trần Liễu

Người sinh thành Trần Quốc Tuấn anh hùng

đã bao lần chiến thắng giặc Nguyên Mông

Hưng Đạo Đại Vương ở trong lòng dân tộc


Dãy núi trập trùng có hang động nguyên sơ

Nơi lưu truyền nhiều lắm những văn bia

Nơi sinh ra thám hoa Sư Mệnh*

Nơi có tượng đài Trần Hưng Đạo uy nghiêm

Sừng sững non cao

Đức Thánh người hiền

Nhìn hướng biển Đông, tay cầm binh thư yếu lược

Và tay kia giữ đốc kiếm oai hùng

Chín thước chiều cao người đứng dáng oai phong

Tạc bằng đá xanh núi Nhồi Thanh Hóa


Chuyện tâm linh đã nghe bao người kể

Định dựng xây từ ngày mới hòa bình

Nhưng chưa thành bởi đồng thuận tâm linh

Đến một ngày Tướng Giáp về Kiếp Bạc **

Xin Đức Thánh Trần cho tạc tượng nơi đây

Trời âm u bỗng hửng nắng quang mây

Phiến đá quý đặt nơi này An Vị

Hồn linh thiêng ngài chấn giữ chốn này

Dân khắp vùng, trong ngoài nước ghé về đây

Chiêm bái vong linh, cầu thần linh che chở

Kế bên đình cổ Huề Trì

Thờ vị tướng hai bà Trưng.

Hai nữ tướng Thiện Nhân, Thiện Khánh


Về Hải Dương cùng anh em nhé

Mình tìm về quê mẹ Chí Linh

Sông lục đầu giang ôm trọn quê mình

Có Bến Bình Than luận bàn việc nước

Đánh hay hòa

nghe đâu đây còn vang vọng lời thề “SÁT THÁT”

Ta cùng về dâng hương đền Kiếp Bạc

Hưng Đạo Vương Từ, từ thế kỉ 13

Đồ thờ tự sơn son thiếp vàng

vẫn vẹn nguyên cho đến tận bây giờ

Ấn chỉ nhà vua được lưu truyền cất giữ

Có điện thờ hoàng hậu là công chúa Thiện Thành

Hai con gái Đức Thánh Trần.

Nhị Vương cô nương hiền tài xinh đẹp

Cùng Phò Mã tướng quân Phạm Ngũ Lão

Với hai Gia Thần là tướng quân Dã Tượng , Yết Kiêu

Truyền thống gia đình, dòng tộc quá cao siêu

Đã cống hiến thật nhiều cho Quý Quốc


Rời Kiếp Bạc về Côn Sơn em nhé

Chùa cổ khi xưa tại xã Cộng Hòa

Thuở ban đầu nhà sư Pháp Loa

Từ thế kỷ 12 gọi chùa Hun em ạ

Sau đổi thành Côn Sơn Phúc Tự

Sư Huyền Quang tiếp thụ trụ trì

Trong thiền phái Trúc Lân Yên Tử

Nơi gắn liền tên tuồi Danh Nhân

Của biết bao tướng lĩnh thời Trần… “Trần Nguyên Đán…”


Ta cùng vào thăm đền viếng Sao Khuê Nguyễn Trãi

Bên hồn người còn vọng mãi vang âm:

“ Côn Sơn suối chảy rì rầm

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai

Côn Sơn có đá rêu phơi

Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm…”(Nguyễn Trãi)

Khuyên muôn dân lời của người hiền, muốn thoát thỏi cảnh đời khó nhọc

“Nên thợ nên thầy nhờ có học

No ăn no mặc bởi hay làm…”(Nguyễn Trãi)


Qua dãy núi Phượng Hoàng

viếng đền Chu Văn An em nhé

Mình vào thăm cổ tự học đường

Thày giáo của muôn đời tìm về đất Hải Dương dạy chữ

Ngược dòng lịch sử

Người từng làm tư nghiệp Quốc Tử Giám khi xưa

Dạy con cháu nhà vua trong Hoàng Tộc

Trò của thày là Dụ Tông lên ngôi từng học (1341)

Trong triều đình bấy giờ quan viên bất chính

Thày đem “Thất Trảm Sớ” dâng triều

Vua chần chừ không xử bọn quái yêu

Treo ấn từ quan. Người về núi Phượng Hoàng mở lớp


Tìm cây làm thuốc

Viết sách làm thơ

Nhiều áng văn còn sáng mãi đến bây giờ

Sống ẩn trong rừng mà vang danh hậu thế

Tuy ở chốn lâm tuyền

Vẫn dõi vận quốc gia

Trong triều vua xứ Việt lúc bấy giờ

Có đại sự vẫn nhờ thày yết kiến

Không màng báu vật vua ban

Bái kiến xong lại về núi Phượng Hoàng dạy học

Vạn đời sau vẫn ghi sâu công đức

Một người thầy cương trực đức thanh liêm….


Hàng trăm ngôi đền trên đất mẹ Hải Dương

Đều có tích thờ người tài dân tộc

Có chùa Dâu xã Nhật Tân Gia Lộc

Chùa Muống nay xã Ngũ Phúc Kim Thành

Về Ninh Giang ta vào viếng Đền Tranh

Chùa trăm gian xã An Bình Nam Sách

Rồi ta sang chùa Đồng Ngọ Thanh Hà

Tháp Cửu Phẩm

tòa sen chín tầng bằng gỗ quý nguy nga

vẫn quay tròn mấy trăm năm rồi đấy

xứ Việt mình ít khi em tìm thấy

một tòa sen lộng lẫy ở nơi này


Đến Cẩm Giàng mời em ghé về đây

Văn Miếu Mao Điền được xây

thế kỉ mười bẩy

Văn bia ghi dấu đời một thời Nho Học

Quê có nhiều tiến sỹ nhất nước Nam

Một vùng quê 36 vị ở một làng

Mộ Trạch quê mình nay thuộc đất Bình Giang

Ông Tổ Ngành Y

có quê gốc Cẩm Giàng

Hâu duệ muôn đời nhớ ơn thầy Tuệ Tĩnh

Lưỡng quốc trạng nguyên đã bao đời thành kính

Mạc Đĩnh Chi sinh ra ở Nam Sách quê ta

Vua đầu tiên hồn quốc Việt Anh Linh

Khúc Thừa Dụ gốc quê mình em ạ


Mải đi lễ chùa, viếng thăm nhiều nơi quá

Về Hải Dương một chiều thu êm ả

Anh mời em dùng bún cá rô đồng

Ôm trọn quê mình có bóng núi hình sông

Đồng lúa bao la có vụ hành vụ tỏi


Muốn ăn dưa chiều anh đưa em tới

Gia Lộc miền quê dưa hấu bạt ngàn

Ngọt tuyệt vời giờ dưa có quanh năm

Trong quán ăn có gà đồng Gia Lộc

Chả Rươi Tứ Kỳ rồi vào siêu thị ốc ven sông

Dùng tráng miệng vải thiều trồng đất Thanh Hà mới hái

Bánh đậu xanh giờ chuyển đi khắp nơi trong nước

Cùng bánh gai đặc sản quê mình.


Gần với thiên nhiên phong cảnh hữu tình

Anh mời em thăm Đảo Cò Thanh Miện

Sáng chúng bay đi chiều chúng lại bay về

Đậu khắp đầy cành phủ trắng một miền quê

Làm tổ sinh con đẻ trứng

Một rừng cò đậu ngay nơi em đứng

Chúng nhìn ta như nhắn nhủ nhiều điều

Miền quê này mới thật đáng tin yêu

Nơi đất tốt nơi có nhiều cò đậu


Còn nhiều lắm một miền quê yêu dấu

Đặc sản Kinh Môn có dê núi cá đồng

Chín món mình dùng

em có thấy khoái không?

Rượu Phú Lộc chở qua cùng bánh đa Kẻ Sặt

chép om dưa mình bắt ở sông về

Có thời gian mình ra bến sông quê

Thả mồi câu kiên nhẫn chờ em nhé

Cá tha mồi cần câu mình giật khẽ

Cá chép mười cân lôi khỏe trĩu cần…


Em đã về ngày cuối tháng mùa xuân

Em lại muốn nhiều lần về thăm nữa

Hải Dương ơi quê mình đẹp quá

Nhất định rồi em sẽ về nơi quê mẹ sinh anh….

Sài gòn tháng 10/2015


*Thám hoa Phạm Sư Mệnh quê Kinh Môn

** Đại Tướng Võ Nguyên Giáp về đặt viên đá xây tượng đài

[​IMG]

Tượng đài Đức Thánh Trần Hưng Đạo trên đền Cao núi An Phụ huyện Kinh Môn Hải Dương.

Click để xem thêm...

Lần cập nhật cuối: 05/12/2015

05/12/2015Báo vi phạm+ QuoteTrả lời

qq12

qq12

Thành viên quen thuộc

qq12 đã viết: ↑

MỜI EM VỀ NƠI MẸ SINH ANH

Vũ Giang


Mời em về thăm quê mẹ sinh anh

Đất Hải Dương nhân kiệt địa linh

Giữa đồng bằng, có núi có sôn

Ta đi dạo trên cánh đồng lộng gió


Khi chưa về ngồi đây nghe anh kể

Vùng đất Kinh Môn thắm đượm nghĩa tình

Có ngôi đền tên gọi An Sinh

cây cổ thụ sáu trăm năm tuổi

Vẫn tốt tươi ra lộc trổ cành

Đỉnh núi cao có giếng Ngọc trong xanh

Đều kỳ lạ quanh năm đầy nước

Thật diệu kỳ phong cảnh ở nơi đây

Nơi trời đất giao hoan tuyệt mỹ ở chốn này

Nơi thờ quốc phụ An Sinh Vương Trần Liễu

Người sinh thành Trần Quốc Tuấn anh hùng

đã bao lần chiến thắng giặc Nguyên Mông

Hưng Đạo Đại Vương ở trong lòng dân tộc


Dãy núi trập trùng có hang động nguyên sơ

Nơi lưu truyền nhiều lắm những văn bia

Nơi sinh ra thám hoa Sư Mệnh*

Nơi có tượng đài Trần Hưng Đạo uy nghiêm

Sừng sững non cao

Đức Thánh người hiền

Nhìn hướng biển Đông, tay cầm binh thư yếu lược

Và tay kia giữ đốc kiếm oai hùng

Chín thước chiều cao người đứng dáng oai phong

Tạc bằng đá xanh núi Nhồi Thanh Hóa


Chuyện tâm linh đã nghe bao người kể

Định dựng xây từ ngày mới hòa bình

Nhưng chưa thành bởi đồng thuận tâm linh

Đến một ngày Tướng Giáp về Kiếp Bạc **

Xin Đức Thánh Trần cho tạc tượng nơi đây

Trời âm u bỗng hửng nắng quang mây

Phiến đá quý đặt nơi này An Vị

Hồn linh thiêng ngài chấn giữ chốn này

Dân khắp vùng, trong ngoài nước ghé về đây

Chiêm bái vong linh, cầu thần linh che chở

Kế bên đình cổ Huề Trì

Thờ vị tướng hai bà Trưng.

Hai nữ tướng Thiện Nhân, Thiện Khánh


Về Hải Dương cùng anh em nhé

Mình tìm về quê mẹ Chí Linh

Sông lục đầu giang ôm trọn quê mình

Có Bến Bình Than luận bàn việc nước

Đánh hay hòa

nghe đâu đây còn vang vọng lời thề “SÁT THÁT”

Ta cùng về dâng hương đền Kiếp Bạc

Hưng Đạo Vương Từ, từ thế kỉ 13

Đồ thờ tự sơn son thiếp vàng

vẫn vẹn nguyên cho đến tận bây giờ

Ấn chỉ nhà vua được lưu truyền cất giữ

Có điện thờ hoàng hậu là công chúa Thiện Thành

Hai con gái Đức Thánh Trần.

Nhị Vương cô nương hiền tài xinh đẹp

Cùng Phò Mã tướng quân Phạm Ngũ Lão

Với hai Gia Thần là tướng quân Dã Tượng , Yết Kiêu

Truyền thống gia đình, dòng tộc quá cao siêu

Đã cống hiến thật nhiều cho Quý Quốc


Rời Kiếp Bạc về Côn Sơn em nhé

Chùa cổ khi xưa tại xã Cộng Hòa

Thuở ban đầu nhà sư Pháp Loa

Từ thế kỷ 12 gọi chùa Hun em ạ

Sau đổi thành Côn Sơn Phúc Tự

Sư Huyền Quang tiếp thụ trụ trì

Trong thiền phái Trúc Lân Yên Tử

Nơi gắn liền tên tuồi Danh Nhân

Của biết bao tướng lĩnh thời Trần… “Trần Nguyên Đán…”


Ta cùng vào thăm đền viếng Sao Khuê Nguyễn Trãi

Bên hồn người còn vọng mãi vang âm:

“ Côn Sơn suối chảy rì rầm

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai

Côn Sơn có đá rêu phơi

Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm…”(Nguyễn Trãi)

Khuyên muôn dân lời của người hiền, muốn thoát thỏi cảnh đời khó nhọc

“Nên thợ nên thầy nhờ có học

No ăn no mặc bởi hay làm…”(Nguyễn Trãi)


Qua dãy núi Phượng Hoàng

viếng đền Chu Văn An em nhé

Mình vào thăm cổ tự học đường

Thày giáo của muôn đời tìm về đất Hải Dương dạy chữ

Ngược dòng lịch sử

Người từng làm tư nghiệp Quốc Tử Giám khi xưa

Dạy con cháu nhà vua trong Hoàng Tộc

Trò của thày là Dụ Tông lên ngôi từng học (1341)

Trong triều đình bấy giờ quan viên bất chính

Thày đem “Thất Trảm Sớ” dâng triều

Vua chần chừ không xử bọn quái yêu

Treo ấn từ quan. Người về núi Phượng Hoàng mở lớp


Tìm cây làm thuốc

Viết sách làm thơ

Nhiều áng văn còn sáng mãi đến bây giờ

Sống ẩn trong rừng mà vang danh hậu thế

Tuy ở chốn lâm tuyền

Vẫn dõi vận quốc gia

Trong triều vua xứ Việt lúc bấy giờ

Có đại sự vẫn nhờ thày yết kiến

Không màng báu vật vua ban

Bái kiến xong lại về núi Phượng Hoàng dạy học

Vạn đời sau vẫn ghi sâu công đức

Một người thầy cương trực đức thanh liêm….


Hàng trăm ngôi đền trên đất mẹ Hải Dương

Đều có tích thờ người tài dân tộc

Có chùa Dâu xã Nhật Tân Gia Lộc

Chùa Muống nay xã Ngũ Phúc Kim Thành

Về Ninh Giang ta vào viếng Đền Tranh

Chùa trăm gian xã An Bình Nam Sách

Rồi ta sang chùa Đồng Ngọ Thanh Hà

Tháp Cửu Phẩm

tòa sen chín tầng bằng gỗ quý nguy nga

vẫn quay tròn mấy trăm năm rồi đấy

xứ Việt mình ít khi em tìm thấy

một tòa sen lộng lẫy ở nơi này


Đến Cẩm Giàng mời em ghé về đây

Văn Miếu Mao Điền được xây

thế kỉ mười bẩy

Văn bia ghi dấu đời một thời Nho Học

Quê có nhiều tiến sỹ nhất nước Nam

Một vùng quê 36 vị ở một làng

Mộ Trạch quê mình nay thuộc đất Bình Giang

Ông Tổ Ngành Y

có quê gốc Cẩm Giàng

Hâu duệ muôn đời nhớ ơn thầy Tuệ Tĩnh

Lưỡng quốc trạng nguyên đã bao đời thành kính

Mạc Đĩnh Chi sinh ra ở Nam Sách quê ta

Vua đầu tiên hồn quốc Việt Anh Linh

Khúc Thừa Dụ gốc quê mình em ạ


Mải đi lễ chùa, viếng thăm nhiều nơi quá

Về Hải Dương một chiều thu êm ả

Anh mời em dùng bún cá rô đồng

Ôm trọn quê mình có bóng núi hình sông

Đồng lúa bao la có vụ hành vụ tỏi


Muốn ăn dưa chiều anh đưa em tới

Gia Lộc miền quê dưa hấu bạt ngàn

Ngọt tuyệt vời giờ dưa có quanh năm

Trong quán ăn có gà đồng Gia Lộc

Chả Rươi Tứ Kỳ rồi vào siêu thị ốc ven sông

Dùng tráng miệng vải thiều trồng đất Thanh Hà mới hái

Bánh đậu xanh giờ chuyển đi khắp nơi trong nước

Cùng bánh gai đặc sản quê mình.


Gần với thiên nhiên phong cảnh hữu tình

Anh mời em thăm Đảo Cò Thanh Miện

Sáng chúng bay đi chiều chúng lại bay về

Đậu khắp đầy cành phủ trắng một miền quê

Làm tổ sinh con đẻ trứng

Một rừng cò đậu ngay nơi em đứng

Chúng nhìn ta như nhắn nhủ nhiều điều

Miền quê này mới thật đáng tin yêu

Nơi đất tốt nơi có nhiều cò đậu


Còn nhiều lắm một miền quê yêu dấu

Đặc sản Kinh Môn có dê núi cá đồng

Chín món mình dùng

em có thấy khoái không?

Rượu Phú Lộc chở qua cùng bánh đa Kẻ Sặt

chép om dưa mình bắt ở sông về

Có thời gian mình ra bến sông quê

Thả mồi câu kiên nhẫn chờ em nhé

Cá tha mồi cần câu mình giật khẽ

Cá chép mười cân lôi khỏe trĩu cần…


Em đã về ngày cuối tháng mùa xuân

Em lại muốn nhiều lần về thăm nữa

Hải Dương ơi quê mình đẹp quá

Nhất định rồi em sẽ về nơi quê mẹ sinh anh….

Sài gòn tháng 10/2015


Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2025

MỪNG NHÀ MỚI

 MỪNG NHÀ MỚI

Vũ Giang

Xây mới căn nhà bác khoẻ ra

An vui tĩnh dưỡng lúc chiều tà

Có hồ trước ngõ bơi thư giãn

Có máy trong nhà tắm mát xa (massage)

Chiều sớm cô chiêu nâng chén rượu

Tối về cậu ấm gẩy đàn ca

Bác vui ngồi viết bài thơ mới

Khách ghé hoạ chơi rộn khắp nhà.

------------------------

MỪNG TÂN HÔN

Bài hoạ - Vũ Giang

Em nhắc anh rồi đừng vội ra

Để em thưởng thức cứ tà tà

Bao ngày em đợi mong gần mãi

Cả tháng anh chờ chẳng muốn xa

Anh cứ gẩy đàn tông ấy nhé

Để em gõ phách cất lời ca

Em xây móng tốt anh đừng ngại

Bão cấp hai mươi chẳng sập nhà !

-----------------------

MỪNG NHÀ MỚI

Vũ Giang - bài hoạ

Bác đúc lâu đài đẹp hẳn ra

Khánh thành mời nhậu lúc chiều tà

Bạn bè khắp nẻo về đông đủ

Con cháu muôn phương chẳng ngại xa

Hàng xóm chia vui qua chúc rượu

Anh em hồ hởi vịnh thi ca

Mừng cho bác có dinh cơ mới

Đủ món ăn chơi sẵn tại nhà!


Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2025

VƯƠN MÌNH

 VƯƠN MÌNH 

Vũ Giang


Hạ tàn Thu mãn bước sang Đông 

Đất nước kỉ nguyên toả ánh hồng

Lớp trước con Hồng giành Độc lập 

Đời sau cháu Lạc dựng non sông 

Việt Nam sánh bước cùng bè bạn 

Quốc thái dân an thế giới đồng

Trăm họ chung lòng vun tưới đắp

Dân giàu Nước mạnh ắt thành công.


CHUÔNG GIÓ

 CHUÔNG  GIÓ

Vũ Giang

Anh mãi là ngọn gió
Mát rượi và dịu êm
Em mãi là tiếng chuông
Leng keng cùng anh nhé... 

Anh mãi là ngọn gió

Cho em những ngọt lành
Em là tiếng chuông thanh
Ngân mãi .... trong lòng anh .

Anh mãi là ngọn gió
Trao em trọn nghĩa tình
Khi hồn chuông lặng thinh

Gió  về  là  rung  rinh 

Anh mãi là ngọn gió
Em thuyền nhỏ quê mình
Căng buồm lên em nhé
Đến bến bờ  quang vinh !
( Bài cũ)

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2025

THỔI HỒN VÀO ĐÁ


 THƠ ĐỀ BỨC TƯỢNG

武江

Ai thổi hồn vào phiến khoáng sa

Đã làm ngơ ngẩn khắp người ta

Che che cặp nhũ phô bình sữa

Khép khép đôi chân giấu nụ hoa...

Thon thả lưng ong phơi dáng ngọc

Vòng hai thắt đáy lộ thân ngà

Khen người khéo tạc nàng tiên nữ

Mặc khách tao nhân ước ước là...!


Vũ Giang

Thứ Năm, 3 tháng 4, 2025

NGÀY 30/4 KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

 Ngày 30/4 không thể nào quên

Vũ Giang

Càng gần đến ngày giải phóng hoàn toàn Miền Nam , lòng mỗi người lính lại trào dâng cảm xúc khi nhớ lại những ngày tháng hào hùng, những ngày không thể nào quên!

Vào những ngày này cách nay 41 năm trước, trong đội hình của Sư đoàn 7 bao vây Sư đoàn 18 của quân đội Sài Gòn tại Xuân Lộc - Long Khánh cửa ngõ phía đông bắc Sài Gòn, tiểu đoàn quân y của chúng tôi được chia làm bốn đơn vị phục vụ chiến đấu: trường đào tạo y tá còn ở phía sau, đội phẫu tiền phương của đại đội 1 đi cùng với trung đoàn 141 và 165, đội phẫu tiền phương đại đội 2 đi cùng trung đoàn 209 và các đơn vị trực thuộc , đại đội 3 bệnh xá của sư đoàn đang tập kết điều trị thương binh tại quận Định Quán. Đất đồi Long Khánh toàn đá, giữa mùa khô cuốc lên toé lửa. Cây bằng lăng trụi lá, một vài nương rẫy và những bụi chuối chết khô.

Thế mà cán bộ chiến sĩ các đơn vị của tiểu đoàn vẫn liên tục di chuyển. Đi đến đâu chúng tôi cũng phải đào hầm để cất giấu và điều trị thương binh. Không thể để bàn mổ trên mặt đất vì máy bay, pháo binh bắn liên tục vào đội hình của đơn vị. Chiến sĩ ta bị thương nhiều lắm chúng tôi phải ưu tiên cấp cứu những thương binh nặng. Bác sĩ Võ Đức Phổ, tiểu đoàn trưởng, người con của quê hương Quảng Xương Thanh Hoá, người anh cả của tiểu đoàn đứng bên bàn mổ cả ngày quên cả ăn uống, hai bàn chân sưng vù mà không hay biết. Chiều về, hai đầu gối bê bết máu. Thì ra bác sĩ leo lên leo xuống mấy lần cái cửa hầm toàn đá gan gà sắc như dao. Đá cứa vô rách quần chảy máu lúc nào không hay.

Đến ngày 21/4 chốt Long Khánh do sư đoàn 18 cố thủ bị đánh bại, lính tháo chạy toán loạn đi nhiều hướng, tướng Lê Minh Đảo tháo chạy về Sài Gòn, đoạn đường từ Long Khánh về Sài gòn quân đối phương còn chống cự quyết liệt, nhưng có lẽ ý đồ của chỉ huy chiến dịch để một ít thời gian cho quân Mĩ di tản khỏi Miền Nam, ở Sài gòn tổng thống Thiệu từ chức ông ta nói trên đài "Tôi không làm tổng thống thì tổng thông Hương sẽ làm, sẽ dư ra 1 tay súng để bảo vệ từng tấc đất....," ngày hôm sau ông ta chuồn mất. Quân ta tiến công dũng mãnh theo hướng quốc lộ 1, tiến về Biên Hoà. Bác sĩ Đỗ Duy Tôn tiểu đoàn phó tăng cường về làm chủ nhiệm quân y trung đoàn 165 đi trước. Nhân lúc kẹt xe, bác sĩ ném vào xe tôi mấy cây thuốc lá “ robyquen quân tiếp vụ” (thuốc chỉ dùng trong quân đội SG không bán ra công chúng).

Trong lúc tiến công chiến đấu trên đường, một số chiến sĩ ta bị thương, thế là bệnh xá của chúng tôi phải táp vào ấp Vườn Ngô huyện Trảng Bom lập một trạm sơ cứu, ngay buổi sáng ngày 30 tháng 4, đơn vị không có lương thực, thực phẩm, xe hậu cần chuyển lên chưa kịp, thương binh được đưa vào nhà dân. Biết được hoàn cảnh này đồng bào địa phương mang gạo, mì gói, mấy con gà đến nữa . Bà con làm hậu cần, làm anh chị nuôi, nấu cháo nuôi dưỡng chăm sóc thương binh.

Đại quân đã tiến vào Sài Gòn còn thương binh và chúng tôi, những người phục vụ tại bệnh xá còn nằm ở Trảng Bom, tôi ra ngoài quốc lộ tìm cách chạy về Long Khánh để chở lương thực, thực phẩm về cho đơn vị. Lúc đã xế chiều, bà con tản cư lần lượt đi bộ trở về quê, nhiều người quê mãi tận Huế, Đà Nẵng, Nha Trang. Tất cả đều đi bộ, xách theo can nước , một túi đồ và những thứ gì có thể ăn được. Có một chiếc xe tải chở cả trăm người chạy ngược trở ra, nhiều thanh niên ở trần, hỏi ra mới biết họ là lính của đoàn quân thất trận chạy về, không dám mặc đồ lính vì sợ . . .

Đường xá còn sặc mùi thuốc súng. Xác của những người lính chống cự bị trúng đạn còn nằm ngổn ngang khắp đường. Trong khi đó, các cống thoát nước, những mương dẫn nước dọc đường đầy quần áo mũ sắt, súng đạn, phù hiệu của các quân binh chủng khi bỏ chạy họ trút vào đây. Có lẽ những người lính họ chỉ mong muốn nhanh chóng được làm một người dân bình thường như bao người dân thường khác, họ đã thấy được giá trị của hoà bình.

Tôi ngoắc chiếc xe tải dừng lại, hỏi thăm và muốn nhờ bác tài về Long Khánh chở dùm lương thực cho đơn vị để nuôi dưỡng thương binh. Người tài xế tên Hạo khoảng trên dưới 30 tuổi nói rằng anh ta chạy xe không từ Sài Gòn, gặp bà con di tản là cho đi nhờ về Dầu Dây, mời hai anh giải phóng lên xe. Dưới đường có một cặp vợ chồng trẻ, cô vợ đang mang bầu, hai vợ chồng đều mặc áo trắng. Trời oi bức, ngột ngạt, tôi chưa thấy một người phụ nữ nào mang bầu mà cái bụng lại lớn như vậy. Hai vợ chồng nhờ bác tài cho quá giang nhưng bác tài bảo hết chỗ. Thấy ái ngại, tôi kêu hai vợ chồng lên ca bin còn tôi và đồng chí Kim đi cùng leo lên ngồi trên mui xe tải.

Chiếc xe từ từ chạy về hướng Dầu Dây, xe đến Dầu Dây, bà con xuống hết, anh tài xế bảo có việc phải về xem gia đình nhà vợ bên Túc Trưng thế nào, rồi ta đi Long khánh chở gạo cho đơn vị. Về đến Túc Trưng ông già vợ của anh quê tỉnh Thái Bình di cư vào Nam năm 1954, nhà có hai ông bà và cô con gái út tên Hương đang học lớp 11 ông nói như ra lệnh "giờ tối rồi không được đi ban đêm lúc này rất nguy hiểm, hai anh Giải Phóng cứ nghỉ ở nhà tôi, sáng mai anh em sẽ đi sớm về Long Khánh lấy gạo". Không còn cách nào khác, chúng tôi phải ngủ lại Túc Trưng đêm 30/4/1975.

Nghe đài phát thanh Giải Phóng, đài truyền hình Sài Gòn giải phóng thông báo yêu cầu tất cả anh em binh sĩ, sĩ quan và nhân viên chính quyền Sài Gòn khi về đến gia đình, đến gặp ngay chính quyền cách mạng để đăng ký trình diện. Túc Trưng là vùng dân đa số theo đạo công giáo. Chính quyền cách mạng chưa về kịp, thế là suốt từ 8 đến10 giờ tối, các binh sĩ đến gặp hai anh em chúng tôi xin đăng ký trình diện. Tôi giải thích, chúng tôi đang đi thi hành công vụ, yêu cầu các binh sĩ ai về nhà nấy nghỉ ngơi, khi nào có thông báo của chính quyền địa phương sẽ đến đăng ký trình diện. Số người đến rất đông, người thì nói tui quân cảnh ở biệt khu Thủ đô, người bảo em ở trường huấn luyện Quang Trung…

 Ăn cơm chiều với gia đình anh Hạo xong, tôi nói với Kim coi như mình đang bị bao vây, xung quanh mình có biết bao binh sĩ, sĩ quan công chức chế độ cũ như thế này mà hai chúng tôi chỉ có một khẩu súng ngắn K54 và một băng đạn. Tôi sẽ gác cho Kim ngủ từ 11h đến 3 giờ sáng, Kim sẽ gác cho tôi ngủ từ 3giờ đến 5giờ. Nhưng cả hai nào có ngủ được. Đến 5giờ30 sáng, bác chủ nhà gọi hai chú Giải Phóng dậy uống café sáng. Hai ly café sữa nóng thơm lừng nhưng đâu dám uống. Chúng tôi nói với ông mình không quen uống thứ này, quen uống nước trắng. Cả nhà ăn sáng bằng mì gói nấu chung trong một cái nồi, múc mỗi người một tô. Đúng 6 giờ sáng, anh Hạo chở chúng tôi đi lấy gạo và chạy theo đơn vị vào Sài Gòn.

Đơn vị chúng tôi đóng trên đường Gia Long (Lý Tự Trọng ngày nay). Bao công việc bộn bề: chăm sóc thương binh, đăng ký trình diện, tìm nơi ở cho bệnh xá. Buổi sáng ngày 5/5/ 1975, tôi được giao nhiệm vụ phát giấy trình diện cho mỗi người 2 tờ. Họ điền đầy đủ ký tên và giữ lại một tờ. Có một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng ngắn tay đến đăng ký. Cầm hai tờ giấy trên tay, ông ta chưa viết và tự xưng tên Lê Minh Đảo thiếu tướng sư đoàn trưởng sư đoàn 18, muốn gặp ông Lê Nam Phong (là sư đoàn trưởng sư đoàn 7 của chúng tôi). Ông Đảo nói: "Có cách nào ông cho tôi xin gặp ông ấy một phút, tôi nói với ông ấy một câu thôi". Không hiểu ông Đảo muốn nói câu gì ?

Tôi giải thích giờ này không thể gặp được vì thủ trưởng rất bận, ông vui lòng viết đăng ký và về nhà nghỉ ngơi cho khoẻ. Ông ta vừa viết vừa nói: "tôi biết sư đoàn các anh ở bên ngoài cũng không còn bao nhiêu quân nhưng . . . lính của tôi nhát quá "Tôi nói ông vui lòng ký vào đây và về nghỉ, tôi hỏi nhà ông ở đâu. Ông ta nói nhà bên quận 4.

Công việc bộn bề của những ngày đầu giải phóng làm cho hầu hết mỗi chiến sĩ đều phải làm việc hết công xuất của mình. Mỗi người đến trình diện đều gửi một chùm chìa khoá, chỉ một buổi sáng, một thùng carton lớn đựng đầy các chùm chìa khoá do các " trình diện viên" ghi tên và số phòng bỏ vào đấy. Phát được một lúc thì hết giấy đăng ký trình diện. Tôi đứng lên bục cao hỏi: ở đây những ai biết đánh máy chữ. Hầu như tất cả mọi người đến đăng ký trình diện đều giơ tay. Thế là 20 cái máy chữ , 20gram giấy và giấy than do các nhân viên đi đăng ký tự bê đến xếp thành từng bàn ngay ngắn. Họ đánh máy thành thạo, không nhìn vào bàn phím mà chỉ nhìn vào văn bản. Riêng cái khoản này thì họ thành thạo hơn những người ở rừng mới ra như chúng tôi rất nhiều. Chúng tôi chuyển lên để thủ trưởng ký và đóng dấu cho kịp. Quá trưa toàn bộ đã đánh máy xong, phiếu được phát cho những người đến đăng ký trình diện. Tờ giấy này như là một giấy thông hành của sĩ quan, binh sĩ và nhân viên chế độ Sài Gòn những ngày mới giải phóng. (Xin lưu ý là khi đăng ký trình diện những người có cấp hàm từ đại uý trở xuống đăng ký tại địa phương, những người từ thiếu tá trở lên mới đăng ký tại Uỷ Ban Quân Quản, như đơn vị chúng tôi).

Bên ngoài khu công viên Gia Long, mỗi chiến sĩ đứng bên cạnh có cả trăm người dân lắng nghe các chiến sĩ kể chuyện, thường thì tìm đến người cùng quê ngoài Bắc. Bà con không hiểu gì về quê hương, nhiều người nói họ không nghĩ anh bộ đội giải phóng lại hiền khô, trắng trẻo nói năng dễ thương như thế, khác hẳn với suy nghĩ trong đầu khi chưa gặp “Việt Cộng”. Nhiều người khóc khi gặp người thân, con em ruột thịt của mình sau hơn 20 năm xa cách. Bạn tôi anh Bùi Kim Kận quê Xuân Thuỷ, Nam Định gặp được người cô ruột của mình, nhà có tiệm bán phụ tùng xe đạp trên đường Lý Thái Tổ, cô kéo bằng được cháu phải về nhà cô. Anh em tôi buổi chiều tranh thủ lên thăm, bà cô không nói được lời nào chỉ khóc, hai cô cháu cùng khóc, thấy thằng cháu đi cái xe đạp, (xe công của đơn vị) không có chắn bùn, chắn xích, cái ghi đông han rỉ cô nói người con thay cho anh, lắp đồ mới vỏ ruột, xích líp, giò dĩa lại.

Khi anh em tôi ở trong nhà thì chiếc xe bên ngoài được tân trang mà không hề hay biết. Cô hỏi chúng tôi bảy năm trời con ở trong rừng có thiếu thốn gì không. Kim Kận trả lời giờ thì không thiếu thứ gì cả, chỉ thiếu một cái quần đùi vì nó mới bị rách. Cái thật thà của người lính bấy giờ là như thế! Khi ra về anh em tôi hết hồn vì cái xe đạp gần như mới, chỉ có cái khung là cũ, thủ trưởng hỏi thì nói làm sao? Kận đòi tháo ra lắp đồ cũ vào, bà cô và chú em nói mãi nên tôi bảo Kận thôi anh cứ đem về tôi sẽ báo việc này với thủ trưởng.

Khi về đến bên hông chợ Bến Thành, có mấy hàng bán đồ sứ ,chén đĩa, tôi bảo Kận dừng lại để mình vào mua một cái bát ăn cơm, cái bát sắt tráng men ở nhà nó đã bị tróc men mấy chỗ. Chọn cho mình một cái bát sứ cầm trên tay tôi hỏi, cái bát này giá bao nhiêu?

Cô gái trẻ bán hàng vui vẻ, dạ chú giải phóng mua mấy chục ạ ? Tôi nói, có một mình mua một cái để trong ba lô dùng ăn cơm đủ rồi, mua chi mấy chục. Cô gái bán hàng cầm hai cái bát sứ gói kỹ bằng tờ giấy báo và nói:" Nhân ngày giải phóng Sài Gòn xin tặng anh, à quên chú Giải Phóng hai cái chén sứ." Tôi nói chỉ cần một cái thôi, nhưng cô gái bảo "chú cứ cầm cho có cặp có đôi, từ cổ chí kim ở cái đất Sài Gòn này chưa có ai đi mua một cái chén bao giờ".

Trả tiền nói thế nào cô gái cũng không lấy. Đấy là những ấn tượng đầu tiên của tôi khi vào tiếp quản Sài Gòn.

Xin cảm ơn người dân Sài Gòn có tấm lòng với anh Giải Phóng cách nay 41 năm về trước, những kỷ niệm không thể nào quên !

TP HCM tháng4/2016 .

(Bài đăng lại)