Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

NGHIÊNG

     
 NGHIÊNG        
                             Vũ Giang
Nghiêng mây xuống cánh đồng chiều 
Cho câu thơ gửi những điều mộng mơ 
Nghiêng gió xuống cánh đồng quê 
Cho con Chiền Chiện bay về bên anh *
Nghiêng nắng
xuống cánh đồng xanh 

Cho cây lúa trổ ngọt lành hương quê 
Nghiêng mưa lúc chớm Đông về 
Cho heo may đến,lòng tê tái chiều 
Nghiêng đời
về phía người yêu 

Cho nàng thơ nói những điều ấy ra  
Nghiêng trăng soi sáng vườn chè
Để cho hai đứa đêm về có nhau 

 Nghiêng chiều về với biển sâu 
Để cho con sóng, tím màu chơi vơi 
  Nghiêng em về phía cuộc đời  
Cho nàng nói nhỏ...tuyệt vời lắm anh !
    8/2011  
* Chim Chiền Chiện hót  ngoài đồng phải ở xuôi chiều gió mới nghe rõ.

GỐC MAI GIÀ

Gốc Mai Già

                                                                                                 Vũ Giang
Cây mai một gốc trổ nhiều cành
Lộc biếc bông vàng nụ quấn quanh
Ngày tết đơm hoa khoe sắc thắm
Thu về chen lá một màu xanh
  Cành trên khúc khuỷu thân to khoẻ
  Nhánh dưới cong cong dáng mỏng manh
  Gốc mẹ Mai Già như Quốc Tổ
Anh em Trăm Họ tựa chồi xanh
alt

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

NỖI ĐAU DA CAM

NỖI ĐAU DA CAM
                                                       Vũ Giang
 Ôi nỗi đau còn mãiNăm mươi năm rồi
còn đọng lại nơi đây

Tội ác nay, vẫn chưa được phơi bầy
Công lí nay, chưa được toà bảo vệ
Nhớ khi xưa! đàn tầu bay Mĩ
Phun trắng trời, chất độc Da Cam
Cánh rừng già, bỗng chốc tiêu tan
Lá rụng hết, cây chết khô cháy trụi
Nước nhiễm độc, cỏ cây nhiễm độc
Biết bao người vô tội lầm than
Truyền đời sau, di chứng bởi Da Cam
Chúng ta đòi, phải phơi bày tội ác
Họ nói hay nhưng họ làm trái ngược
Nước Mĩ giàu, dân chủ văn minh
Ứng xử với nhau, chưa thấu lí đạt tình
Sao vẫn nói, nhân quyền - dân Chủ ?
Ta vẫn muốn, quên đi quá khứ
Để nhìn về rạng rỡ tương lai
Nhưng than ôi !
Những tấm thân
không nguyên vẹn hình hài
Những cặp mắt vô hồn....ngây dại....
Cái miệng em cười - mà lòng tôi thắt lại
Ai oán  một  oan hồn
một nửa làm người
 một nửa làm  ma

Gặp cảnh này,  ai cũng xót xa
Ai  làm ra chất Da Cam tàn bạo
Ai đã mang rải xuống đất này ?
Trách nhiệm bây giờ, phải thuộc về ai?
Sao vô cảm ? không có lời Sám Hối ?
Ôi thương đau, biết bao người vô tội
Bởi bàn tay, của quân đội Hoa Kỳ
Hỡi các người, công lý, trả lời đi....!
                                08/8/2011

Máy bay Mỹ đang rải chất độc diệt lá xuống Việt Nam trong Chiến dịch Ranch Hand. Ảnh: Mindfully.org

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

HƯƠNG QUÊ

HƯƠNG QUÊ
 

 Làng trên xóm dưới bộn bề rạ rơm

Hương Quê
 
  Nhớ quê tôi lại tìm về

Làng trên xóm dưới bộn bề rạ rơm


Nhớ mùi hương cốm hương cơm

Chắt ra từ hạt lúa thơm quê nhà

Canh cua, riêu cá, dưa cà

Hơn dùng đặc sản ngồi nhà"năm sao"


Về quê, trong dạ xôn xao

Bờ tre ruộng lúa vẫy chào đón tôi
...
Chạnh lòng tôi nhớ xa xôi

Bao người còn ở muôn nơi chưa về


Bỗng dưng, nhớ buổi chiều quê

Cùng đi nay có, người về người không

Ấy là thương nhớ cánh đồng

Nằm trong dự án bê tông hết rồi


Cuối chiều ngồi nhớ xa xôi

Thế thời đưa cả nhà tôi vào thành

Ngồi rồi nhớ cánh đồng xanh

Hương quê còn có ngọt lành như xưa !

LẠI NGHE EM HÁT

 
 Nghe em hát 
                      Vũ Giang


Từ ngày xưa anh đã nghe em hát
Điệu dân ca, điệp khúc lý qua cầu
Có một thời ta được nắm tay nhau
Em e ấp đứng sau giàn hoa giấy
Hai đứa mình, xa nhau từ ngày ấy

Khói lửa chiến trường
hai đứa bặt tin nhau
Tuổi trăng tròn 
rồi cũng bước qua mau
Em thắp nén nhang
 khấn vái nguyện cầu
Anh thiêng lắm 
âm dương 
đôi đường 
cách biệt...

Em theo chồng vào một ngày giáp tết
Cây nẩy được nhánh mầm
 sao héo hắt một lời yêu
Ngày đầu Đông, năm Ất Mão cuối chiều
Từ cõi chết anh trở về đứng lặng

Bên giàn hoa giấy
giữa đêm dài thanh vắng
Anh lại được nghe em hát ru con 
 Vẫn điệu lý  qua cầu
Ôi tiếng hát ngọt ngào 
Ta muốn gửi sang nhau

Anh vẫn biết.... 
 đời là như thế
Anh và em 
có duyên mà không nợ
Chẳng biết đến bao giờ......
       mình được ở bên nhau.....

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

CÒN CÓ NHAU

CÒN CÓ NHAU
(Hoạ thơ Tôn Nữ Hỷ Khương)
                              Vũ Ngọc Giang

Còn có nhau mình “hãy cứ vui” *
Đời người thoáng chốc cũng tàn thôi

Tình thương cùng với – lòng nhân ái
Sẽ  ở  lại  đây  mãi  với  đời.

Còn có nhau mình “hãy cứ chơi”
Trao nhau ánh mắt nụ cười tươi
Cho đời thêm vị tình thêm thắm
Gởi gắm tình thương đến mọi người.

Còn có nhau mình “hãy cứ thương”
Cho đời gửi mộng  gửi tơ vương
Cho thơ chia sẻ tình lưu luyến
Vấn vít bên nhau suốt dặm trường.

Còn có nhau mình hãy cứ trao
Trao tình trao nghĩa hết cho nhau
Không còn phiền muộn, lòng thanh thản
Tình bạn tâm giao, mãi dạt dào.

Còn có nhau mình hãy cứ mê
Cho thương gặp nhớ gọi xuân về
Cho đời đọng lại tình nồng thắm
Cho đất, cho  trời cũng thấy phê.


Còn có nhau mình hãy cứ yêu
Cho tình thắm mãi lúc về chiều
 Đến khi một bóng tàn đi trước
Bóng ở lại đời mới  quạnh hiu .

Còn có nhau mình“hãy cứ đi”
Đi tìm giúp đỡ kẻ sầu bi
Trọng tình, trọng nghĩa, thương người khó
Để lúc ra đi chẳng hận gì.
*  "Thơ TNHK"
                                                      Sài Gòn 7/2011

Thứ Năm, 13 tháng 1, 2011

CHÚC TẾT

CHÚC TẾT BÀ CON BLOG NĂM TÂN MÃO

Đăng ngày: 17:34 11-01-2011
Thư mục: Thơ sáng tác
             
             TẾT                                                                          
                                           Vũ Giang

Tết đến mang vui khắp mọi nhà
Tết  về  rạo  rực  cả  người  ta
Tết thêm tuổi mới cho con cháu
Tết tặng thọ thêm các cụ già

Tết đón người thân về hội ngộ
Tết chào bạn hữu ở miền xa
Tết cầu tổ quốc thanh bình mãi
Tết chúc đồng bào giàu có ra

Tết muốn toàn cầu ngưng tiếng súng
Tết  mong  thế  giới  rộn  lời  ca
Tết  về  lễ  tổ  thăm  dòng  họ
Tết  chúc  ông  bà  với  mẹ cha

Tết ước mọi nhà đều hạnh phúc
Tết mong trăm họ sống chan hoà
Tết  ơi  ở  lại  đừng  đi  nhé
Tết đến mang vui khắp mọi nhà 
                                 11/01/2011
Có thể thay "Thủ Nhất Thanh" chữ Tết bằng chữ Xuân


Chúc bà con blog khắp gần xa đón một mùa xuân mới an lành hạnh phúc