Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Hãy Gọi Anh Bằng Chú






Hãy Gọi Anh Bằng Chú
                                   Vũ Giang
Rằng em nhé hãy gọi tôi bằng chú
Có khi nào tôi trách cứ em đâu
Bởi tình đời còn lắm những nông sâu
Gọi thế nào để mình mãi quý nhau…
Nếu tháng năm là đôi bờ ngăn cách
Sự tuần hoàn không có mặt ở trần gian
Trên đời này không duyên nợ trái ngang
Thì màu đời, chỉ là mảng khô khan !
Vua bỏ ngai vàng  theo nàng thôn nữ
Chuyện nỏ thần  Mỵ Châu - Trọng Thuỷ
Mất cơ đồ bởi cũng chỉ tại yêu
Say đắm mộng mơ, hệ luỵ cũng nhiều
Em với tôi có một chiều lạc lối
Bên những vần thơ ngọt ngào nóng hổi
Kẻ làm thơ ai đếm tuổi bao giờ
Đi bên nàng hồn ngập một trời mơ
Bởi như thế, thơ không hề có tuổi
Tôi với em như bóng hình rượt đuổi
Khi vội vàng, bóng cũng vội vàng theo
Khi mệt nhoài bóng lững thững đi sau
Cứ như thế trên đời này em nhé
Mới hôm qua tôi gọi em là bé,
ngày hôm nay em là mẹ là bà
Thời gian rồi sẽ mãi đi xa,
Ai giữ lại được bao giờ em nhỉ ?


Chỉ còn có tình người chung thuỷ
Những ngôn từ tuyệt mĩ để mộng mơ
Gửi lại đời lưu luyến một vần thơ
Ta cùng giữ “như một tờ hôn thú”*
Vui em nhé hãy gọi tôi bằng chú
Có khi nào anh trách cứ em đâu
Năm tháng qua đi, sương phủ mái đầu
Vẫn mộng mơ như những ngày trai trẻ

Ngày hôm nay tôi gọi em là bé
ngày mai thôi em làm mẹ làm bà..

Thời gian trôi, ai giữ được bao giờ
Có chăng còn chỉ là một vần thơ
Em hãy giữ như một tờ hôn thú

Và em nhé hãy gọi anh bằng chú
Chẳng khi nào anh trách cứ em đâu….!
    Chiều hè Sài Sòn 2012
                                  Vũ Giang
* Thơ Phạm Ngọc

ĐÔI DÒNG TỰ BẠCH
  Xin cảm ơn các bạn đã ghé thăm Entry này, xin có đôi dòng tự bạch của người viết.
Bài thơ làm cho người ta có cảm xúc lẫn lộn.
Tác giả có phải là "Tôi" trong bài thơ không? hay chỉ là một trong những "Kẻ làm thơ" nếu là tôi trong bài thơ hẳn là người không bình thường, điều tra chưa được kiểm chứng, đàn ông tuổi từ 50-70 có đến 99,9% đều thích "cháu gọi bằng anh", mới đọc người ta nghĩ ông lão này đang yêu một người con gái trẻ, nhưng bề ngoài vẫn muốn xưng hô là chú cháu.
Để biện hộ cho việc này ông ấy viết:
Vua từ bỏ ngai vàng đi theo nàng thôn nữ
Chuyện nỏ thần Mỵ Châu - Trọng ThuỷMất cơ đồ bởi cũng chỉ tại yêuSay đắm mộng mơ, hệ luỵ cũng nhiều.... 
Và ông đã tự thú:
Em với tôi có một chiều lạc lối.... 
Người trong bài thơ có phải là người con gái trẻ hay không? ....Nếu suy những dòng sau đây thì không phải:

Mới hôm qua tôi gọi em là Bé,
Ngày hôm nay em là Mẹ là Bà
Thời gian rồi sẽ mãi đi xa,ai giữ lại được bao giờ em nhỉ? 
   Có lẽ  người viết đang nói với một người bạn, một người tình trong mộng đã lớn tuổi, nay đã là mẹ là bà, nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp kiêu sa, có tâm hồn thơ mộng, họ gắn kết với nhau không phải tờ hôn thú mà là một tâm hồn đồng cảm, yêu thơ hai tâm hồn thành một, có gì tuyệt vời hơn thế  "như một cặp bài trùng", họ là một cặp tiền đạo ăn ý, như một nhạc sĩ tâm huyết với một ca sĩ say sưa thể hiện một lời thơ đi vào lòng người. "Có phải đoạn này bác viết dành cho em không hả bác"?
Có một nhà văn đã viết: "Cái gì rồi cũng sẽ mất đi - chỉ có văn thơ và lòng nhân ái sẽ còn ở lại mãi với thời gian" .Trên đời này nếu không có quy luật tuần hoàn, không có tình yêu, không có nghịch cảnh, đâu còn gì để thương, để nhớ, để khám phá chinh phục đỉnh cao.
 Lời của thơ và tình trong thơ là không có tuổi, không già.....chỉ có chúng ta rồi sẽ già nua ngàn đời nay vẫn vậy.
Ngày hôm nay tôi gọi em là BéNgày mai thôi em làm Mẹ làm Bà.... 
Thời gian trôi, ai giữ được bao giờ
Có chăng còn chỉ là một vần thơ
Em hãy giữ “như một tờ hôn thú”*
Rằng em nhé hãy gọi anh bằng chú....

 Người em hôm nay tác giả gọi bằng bé ấy chắc là còn trẻ lắm, nên người viết mới có cảm xúc, mới kêu cô bé ấy gọi anh bằng chú........."Có phải đoạn thơ này chú viết dành cho cháu phải không hả chú?"
Thơ là thế, nó chia sẻ vui buồn, vấn vương, để lại yêu thương cho đời, mong được bạn yêu thơ góp ý được học hỏi thêm từ những cảm xúc của các bạn.
 Xin chúc mọi người luôn vui vẻ, yêu thơ, yêu đời. Chúc mọi người hạnh phúc.
              Vũ Giang

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2012

TẮM DƯỚI TRĂNG

alt

TẮM DƯỚI TRĂNG

Như một đoá quỳnh toả ngát hương
Bức tranh  loã thể để trong vườn
Mình ngà thấp thoáng trên thành giếng
Dáng ngọc ảo mờ dưới khói sương
Cứ ngỡ Tiên Sa về tắm giếng
Ai ngờ con gái dưới trần dương
Em nhìn chú Cuội còn ngây ngất
Em ngắm Ngọc Hoàng cũng vấn vương...


Thứ Tư, 22 tháng 2, 2012

NGUYÊN TIÊU NHỚ BÁC



NGUYÊN TIÊU
(Phỏng dịch thơ Chủ Tịch Hồ Chí Minh)
                            Vũ Giang

Trăng tròn đêm giữa tháng giêng xuân
Xuân nước, xuân sông, toả sáng ngần
Bàn họp việc quân trên khói sóng
Khuya về thuyền ngập bóng trăng ngân


          Theo thể Lục Bát


Rằm giêng trăng toả sáng ngời
Xuân về sông nước mây trời cũng xuân
Trên thuyền bàn họp việc quân
Đêm về chở ánh trăng xuân đầy thuyền!

---------------------------------------------
CẢNH KHUYA
Thơ Chủ Tịch Hồ Chí Minh

Tiếng suối trong như tiếng hát xa 
Trăng lồng cổ thụ, bóng lồng hoa
Cảnh khuya như vẽ, người chưa ngủ
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà .
                  Hồ Chí Minh
-----------------------------
CẢNH KHUYA
Hoạ theo thơ Chủ Tịch Hồ Chí Minh
                          Vũ Giang

Suối reo như có tiếng đàn xa
Trăng vẽ bóng cây lồng bóng hoa
Như bức tranh khuya nằm khó ngủ
Bởi lo sự nghiệp nước non nhà !


    Theo thể Lục Bát

Suối reo như tiếng đàn cầm
Trăng soi bóng lá như lồng bóng hoa
Đêm về ngắm bức tranh khuya
Nỗi lo đất nước vẫn chưa thanh bình.            

                                             Vũ Giang
                                      Xuân Nhâm Thìn

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011

CHỮ - NHẪN


        NHẪN
                    Vũ Giang

Nhẫn là rèn tính kiên trì
Nhẫn là để bước chân đi đúng đường
Nhẫn là để biết yêu thương
Nhẫn là để biết nhịn nhường trước sau
Nhẫn là để dạ bớt sầu
Nhẫn là không để khoét sâu hận thù
Nhẫn là giả điếc, giả ngu
Nhẫn là luyện trí để tu tâm mình
Nhẫn là để biết nhục, vinh
Nhẫn là để biết việc mình đúng sai .
                                 20/11/2011

 

Thứ Năm, 17 tháng 11, 2011

TÌNH QUÊ

TÌNH QUÊ
                      Vũ giang 

Cuối thu có chuyến hồi hương
Chỉ hai chú cháu trên đường một xe
Cũng mong một chuyến đi về
Thấy người thấy cảnh của quê hương mình
Khởi hành từ lúc bình minh
Trưa thăm Bình Thuận hữu tình nên thơ
Dọc theo bờ biển mộng mơ
Đường xe phố xá bây giờ khác xưa
Dừng chân dùng bữa cơm trưa

Đúng ngày bão lũ đổ mưa trắng trời


Băng qua bao núi bao đồi
Tối về hội ngộ gặp người Quy Nhơn
Đón tôi hai cháu Nhung, Nguyên
Mừng vui tiếp bác ở Miền Nam ra
Câu thơ cháu gửi làm quà
Lần đầu tiên gặp  nhưng là rất quen
Hôm sau bác lại lên đường
Qua miền Đất Quảng yêu thương dạt dào
Bỗng dưng tôi nhớ ngày nào
Hành quân ba tháng mới vào đến đây


Đi qua Đà Nẵng sáng nay
Phố phường ngập lụt một ngày bão giông
Nước vào phố cũng như sông
Trẻ em vắng lớp vì không có đò
Dừng xe ở vịnh Lăng Cô
Ăn trưa bên những rặng dừa ngát xanh
Người xe tiếp cuộc hành trình
Qua cố đô Huế rồi sang Đông Hà
Đến đây cuối buổi chiều tà
Gặp người bạn log tên là BachDuong
Lần đầu gặp bạn xa phương
Kể nhau nghe những chặng đường đã qua
Xe tôi nghỉ lại Đông Hà
Vì ngoài Lệ Thuỷ ngập nhà, lối đi
Bão về lũ đến cấp kì
Sâu hai mét nước, biết đi đường nào
Sáng ra phải chọn đường cao
Quay xe rẽ lối, đi vào Trường Sơn *
Tuy xa đường dễ đi hơn
Vòng qua Lệ Thuỷ, băng sang Quán Hầu 


Vắng người xe chạy thật mau
Sang đất Hà Tĩnh thấy giàu hơn xưa
Ven đường phở sáng, cơm trưa
Phố cà phê võng, cũng vừa khai trương
Tiếp thị cháu đứng bên đường
Che dù, váy ngắn, ai thương ghé vào
Tôi ghe tài xế xì xào
Lỡ đường ghé lại quán nào cũng vui…


Đến cầu Bến Thuỷ đây rồi
Xe vào trong phố gặp người thành Vinh
Ở đây phong cảnh hữu tình
Nhà cao phố rộng khác hình bóng xưa
Dừng xe nghỉ lại ăn trưa
Câu hò xứ nghệ say sưa nỗi lòng
Nhớ ngày vào đến bến sông
Xuống “xà lan” chở theo dòng sông Lam**
Qua đất Hà Tĩnh vô Nam
Thế mà đã bốn mươi năm cuộc đời


Hàm Rồng tôi đã đến nơi
Bỗng rưng rưng nhớ, một thời đạn bom
Giờ khu công nghiệp mọc lên
Bao nhiêu nhà máy ở trên đất này
Quê choa giờ đã đổi thay 


Ninh Bình nắng đẹp một ngày cuối thu…
Trời xanh pha chút sương mù
Heo may  se lạnh như ru nắng chiều
Qua đất Nam Định mến yêu
Lòng tôi nhớ lại một chiều xưa xa
Bạn đưa tôi đến căn nhà
"Giao Tế"* nhà khách để mà nghỉ ngơi
Chiều về công việc xong xuôi
Muốn a lô  phải gặp người tiếp tân
Ngày nay thay đổi bội phần
Nhiều khu công nghiệp xây gần bến sông
Có khu du lịch Thịnh Long
Ai buồn đến đó là lòng thảnh thơi
Tiên bồng đủ món ăn chơi
Cảm ơn thời thế cho đời hôm nay
Xưa kia ở bến sông này
Lại qua những chuyến đò đầy sang sông
Giờ không còn chuyến phà đông
Cây cầu Tân Đệ nối thông Thái Bình
Gặp cô chủ quán thật xinh
Mời mua bánh cáy Thái Bình nhé anh


Người xe vẫn tiếp song hành
Tối về nghỉ tại quê mình Hải Dương
Thế là qua mấy ngày đường
Tôi về với ruộng với vườn quê tôi
Cánh đồng có tự bao đời
Ông cha tưới đẩm mồ hôi đất này
Ông cụ ngày xưa đi cày
Là cha ông lão ngày nay đi bừa
Phơi mình dãi nắng dầm mưa
Chỉ mong cuối vụ được mùa lúa thơm
Mong sao ruộng cấy mãi còn
Đừng mang dự án sân gôn về đồng
Dân mà mất ruộng là xong
Trẻ thì siêu dạt, già không còn nhà
Đình chùa mồ mả ông cha
Cũng bay đừng nói căn nhà bé con


Biết rằng đời chẳng còn son
Mà tình quê mãi vẫn còn mang vai
Mong sao ngày tháng năm dài
Tiếng hò Sông Hậu vang hoài ngân xa
Câu ca Quan Họ mặn mà
Lời thơ xứ Huế thiết tha nghĩa tình
Cầu mong xứ sở quê mình
Nở hoa trước ánh bình minh rạng ngời .
Mấy dòng viết vội thế thôi
 
Để hồn lưu lại một thời với quê.
                                        
Tháng 10/2011
* Ngập đường phải rẽ lên đường Trường Sơn cả trăm cây số qua huyện Lệ Thuỷ rồi mời quay xuống QL1 gần cầu Quán Hầu Quảng Bình.
** Ngày hành quân vào Nam đơn vị tôi 500 người xuống 5 chiếc xà lan, mỗi chiếc chở 100 người, loại xà lan chờ than trên sông. Che bạt kín rồi phủ lá nguỵ trang đi từ Bến Thuỷ dọc sông Lam sang đất Kì Anh Hà Tĩnh,
rồi từ Kì Anh Hà Tĩnh kéo xuôi sông Gianh vào đến Quảng Trạch Quảng bình. đi bộ sang Bố Trạch  vượt Trường Sơn vào Miền Nam.
 * Năm  1994 tôi có dịp về công tác tại Nam Định, cả thành phố chỉ có nhà nghỉ cao cấp nhất là nhà khách Giao Tế của tỉnh và khu nhà khách chuyên gia của Cty dệt Nam Định, không có thang máy, không có điện thoại thật vất vả.                         

Sau đây là một số hình ảnh chuyến đi

Phố Đà Nẵng ngày tôi đi qua


Tan trường

Xả lũ ngập nhà ngập phố
Bao nhiêu cơ sự ở đời
Đảo điên cũng tại con người làm nên




Cơm đường cháo chợ mấy ngày
Em mời bác ghé trưa nay cơm nhà
Bàn tay khéo léo tài hoa
Buổi  trưa có bữa cơm nhà thật vui

Thăm tệ xá của Hoxuanu ngày trở về SG


Tuabin gió bình thuận








Chuyện thường ngày tông xe


Trên đường hành quân trong mưa bão


Thứ Hai, 31 tháng 10, 2011

HỢP TAN

   HỢP TAN
         Vũ Giang
Anh như là giọt nước
Tan hoà vào đại dương
Em như là giọt sương
Tan hoà trong trời đất

Hợp tan là quy luật
Ngai vàng rồi cũng mất
Chỉ hơi ấm tình người
Ở lại với đời thôi

Sóng tan vào biển khơi
Cười tan đi khó nhọc
Tình tan trong giếng ngọc
Ta tan vào trong nhau

Tan như phép nhiệm màu
Chớ buồn rầu em nhé
Chuyện đời dù dâu bể
Đời mình cần có nhau....!

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

MẸ CHO EM ĐỒNG TIỀN


Mẹ Cho Em Đồng Tiền
              Vũ giang

Mẹ cho em …đồng tiền
Để em cười… làm duyên
Để hôn rồi… để khóc,
Để dỗi hờn… anh ơi…
Em là em… thế thôi

Me cho em đồng tiền
Em để dành làm duyên
Quý anh … em sẽ nói,
Chỉ một lời…yêu thôi
Rồi khoé miệng… em cười,
Lại để dành…. yêu thương
                 
Mẹ cho hoa đồng tiền
Xinh hơn là cô Tiên
Cho bướn vàng… yêu mến
Cho bướm vàng…vấn vương
Cho ong tìm thấy mật,
Để tìm đường…..bay sang…
                 
Sao anh không nhẹ nhàng,
Nịnh khen em…. một tiếng
Gửi ngàn lời yêu mến,
Gửi ngàn lời nhớ thương…
Gửi ngàn lần nụ hôn
             
Xa anh em thật buồn
Bao đêm dài cô đơn
Để em buồn em khóc
Để em buồn…… em viết
Một câu thơ….. dỗi hờn
Anh kêu thơ thật buồn
Anh kêu trời…..cô đơn…
           
Mẹ cho em đồng tiền
Để cho đời nét duyên
Bao người khen xinh thế
Xinh hơn là cô Tiên
         
Mẹ cho em đồng tiền
Để em cười làm duyên  !