Thứ Tư, 6 tháng 6, 2018

CHIỀU RƠI
            Vũ Giang

Và ta đã
hơn một lần xao xuyến
Bến sông xưa
quyến luyến lúc không người
Nghe rì rào
dòng chảy bóng chiều rơi
Làn gió thoảng chao hồn tôi khắc khoải....
Và hôm nay
 một lần quay trở lại
Giọt nắng chiều
 còn vương mãi những ngày xưa.......!


Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2018

THƠ VŨ GIANG: HỢP TAN


HỢP TAN
                         Vũ Giang

Anh như là giọt nước
Tan hoà vào đại dương
Em như là giọt sương
Tan hoà trong trời đất

Hợp tan là quy luật
Ngai vàng rồi cũng mất

Chỉ hơi ấm tình người
Ở lại với đời thôi

Sóng tan vào biển khơi
Cười tan đi khó nhọc

Tình tan trong giếng ngọc
Ta tan vào trong nhau

Tan như phép nhiệm màu
Chớ buồn rầu em nhé
Chuyện đời dù dâu bể
Tình mình cần có nhau....!

Thứ Bảy, 3 tháng 2, 2018

CÒN MÃI YÊU THƯƠNG
(Tặng em người cô giáo)

Với học trò em hãy luôn cố gắng
San sẻ yêu thương 
truyền kiến thức cho đời
Với gia đình 
một người mẹ tuyệt vời
Với bạn bè ai cũng quý em ơi
Ta sẽ thấy 
cuộc đời này đáng sống
Lúc giao mùa có đôi khi mưa nắng
Qua bão giông
trời lặng gió trong lành
Mỗi khi buồn
em ngó mảng trời xanh
Là sẽ thấy những điềm lành vọng lại
Hãy hồn nhiên
như đang thời con gái
Sống chan hòa 
sẽ còn mãi yêu thương....!
Vũ Giang.


THƯ GỬI
LIỆT SĨ MIỀN ĐÔNG NAM BỘ
Vũ Giang
(Kỉ niệm 70 năm ngày thương binh liệt sĩ)

Muốn gửi đến các anh
Tâm tình của người lính
Lứa tuổi chúng mình
sinh phải thời loạn lạc
Các cậu học trò
sinh ra giữa đồng bằng Bắc Bộ
Huấn luyện trăm ngày rồi cuốc bộ vô Nam
Đi dưới đạn bom
từng đàn tàu bay Mĩ
Chúng muốn Việt Nam trở về thời đồ đá…!
Hàng vạn con đường
phố phường làng xã
Bom chụp bom bi, bom nổ chậm suốt ngày

Để bây giờ
những con người qua cuộc chiến còn đây
Vẫn trăn trở mong mỗi ngày nắng đẹp
Hỡi các chị các anh
hỡi biết bao bà mẹ anh hùng liệt sĩ
 
Máu đã đổ hàng triệu người không còn nữa
Đổi lấy tự do, độc lập hòa bình.
Vui vẻ bằng lòng, chấp nhận hy sinh
Cho đất nước dân tộc mình hạnh phúc.

Nhớ mảnh đất Tây Ninh khi xưa cằn cỗi
Thượng nguồn sông Sài Gòn anh em mình từng lội
Bơi qua sông sang nước bạn mua hàng.
Chiếc xe đạp thồ, khẩu súng trường và những tư trang
Chất trên những cây tre khô bơi ngang dòng chảy xiết.

Sau hòa bình khúc sông này anh có biết? 
Đến hôm nay được chặn lại rồi
Là công trình thủy lợi Dầu Tiếng đó anh ơi
Nơi ấy ngày xưa anh đào giếng sâu hai mươi mét.
Nay nước về tưới khắp ruộng đồng
Nước tưới tiêu cả hệ thống kênh Đông.
Xưa một vụ, nay cấy trồng ba bốn vụ

Núi bà Đen chiến tranh giành nhau từng tấc đất
Nay trở thành khu du lịch khang trang.
Những địa danh xưa: cầu Sình, xóm Rớt, suối Thôn.
 
Lộ cây Trường, ấp Dinh Điền ngày ấy.
 
Cứ ông Bầu, Bẩy Cà, Sáu Lớn, trảng Xích,Trảng Bom
Hôm nay:
Trở thành khu công nghiệp có trăm ngàn lao động.

Ước gì đến giờ này các anh chị mình còn sống
Cùng chung vui mừng đất nước hồi sinh.
Nhớ năm xưa đơn vị của chúng mình
Vào Phước Long tỉnh đầu tiên kéo cờ giải phóng.
Một vùng quê trù phú của Miền Đông
Qua suối Mã Đà mở đường rừng tiến thẳng hướngĐông.
Bắc cầu phao cho xe tăng  mình chạy qua sông (Sông đồng Nai)
 
đơn vị hành quân sang chi khu Định Quán.

Khu ấy bây giờ là thủy điện Trị An
Cầu cũ La Ngà đã chìm sâu trong nước
Có đồng đội mình còn nằm dưới đáy hồ
Những người còn vẫn trăn trở âu lo
Đi tìm kiếm cốt xương người đã mất.
Mong anh chị hãy yên lòng nơi chín suối.
Vạn đời sau nguyện nhớ mãi ơn người.

Không bao lâu nữa ở trên đời
Những người đã qua chiến tranh
Cũng sẽ mãi không còn nơi trần thế.
Và rồi đây dải đất Việt Nam nhỏ bé
Có những cháu con dòng dõi Lạc Hồng
Sẽ làm lên kì tích tuyệt vời xây dựng non sông.

Những linh hồn còn quanh quẩn bến sông,
 
cầu Rạch Chiếc.
Những vong linh nơi rừng Sác Cần Giờ
Vẫn tin rằng khi độc lập tự do
Không còn kẻ tham lam đứng trong hàng ngũ Đảng.

Ngọn lửa sẽ bừng lên dưới Đảng Kỳ rực sáng.
Thiêu rụi đi bao kẻ sống lọc lừa
Thu vén cho riêng mình, không nghĩ tới ngày xưa!

 Sáng  ăn chơi nơi Hà thành tráng lệ
Chiều chơi golf nơi Bà Rịa Long Thành
Đừng buồn nhé các anh
Đó là mảng hôi tanh bám bên thành xã hội.

Tắt lửa chiến tranh hơn bốn chục năm rồi.
Ta vững vàng đang trên đường đi tới
Sẽ làm tốt hơn cho cuộc sống mới hôm nay.
Để yên lòng liệt sĩ đã nằm xuống đất này.
Vui bất tận sau những ngày nắng lửa !
Sài Gòn 17/7/2017


Hình ảnh nghĩa trang đồi 82 Tân Biên Tây Ninh
Nghe em hát 
  Vũ Giang

Từ ngày xưa anh đã nghe em hát
Điệu dân ca, điệp khúc lý qua cầu
Có một thời ta được nắm tay nhau
Em e ấp đứng sau giàn hoa giấy
Hai đứa mình, xa nhau từ ngày ấy
Khói lửa chiến trường
hai đứa bặt tin nhau

Tuổi trăng tròn 
rồi cũng bước qua mau

Em thắp nén nhang
 khấn vái nguyện cầu

Anh thiêng lắm 
âm dương 
đôi đường 
cách biệt...

Em theo chồng vào những ngày giáp tết
Cây nẩy được nhánh mầm
 sao héo hắt một lời yêu

Ngày đầu Đông, năm Ất Mão cuối chiều
Từ cõi chết anh trở về đứng lặng


Bên giàn hoa giấy
giữa đêm dài thanh vắng
Anh lại được nghe em hát ru con 
 Vẫn điệu lý  qua cầu

Ôi tiếng hát ngọt ngào 
Ta muốn gửi sang nhau

Em có biết.... 
 đời là như thế

Anh và em 
có duyên mà không nợ

Sẽ chẳng bao giờ......
       mình được ở bên nhau.....

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2016

HÃY GỌI ANH BẰNG CHÚ



Hãy Gọi Anh Bằng Chú
          Vũ Giang

Rằng em nhé hãy gọi tôi bằng chú
Có khi nào tôi trách cứ em đâu
Bởi tình đời còn lắm những nông sâu
Gọi thế nào để đời mãi quý nhau…


Nếu tháng năm là đôi bờ ngăn cách 
Sự tuần hoàn không có mặt ở trần gian
Trên đời này không duyên nợ trái ngang
Thì màu đời, chỉ là mảng khô khan
Vua bỏ ngai vàng

theo nàng thôn nữ

Chuyện nỏ thần  Mỵ Châu  Trọng Thuỷ
Mất cơ đồ bởi cũng chỉ tại yêu
Say đắm mộng mơ, hệ luỵ cũng nhiều
Em với tôi  có một chiều lạc lối

Bên những vần thơ ngọt ngào nóng hổi
Kẻ làm thơ ai đếm tuổi bao giờ

Đi bên nàng hồn ngập một trời mơ
Bởi như thế,  thơ không hề có tuổi

Em với tôi như bóng hình rượt đuổi 
Khi vội vàng, bóng cũng vội vàng theo
Khi mệt nhoài bóng lững thững đi sau
Cứ như thế trên đời này em nhé…


Ngày hôm qua tôi gọi em là bé 
Ngày hôm nay em làm mẹ làm bà
Thời gian rồi sẽ mãi đi xa
Ai giữ lại, được bao giờ em nhỉ


Chỉ còn có tình người chung thủy 
Những ngôn từ tuyệt mĩ để mộng mơ
Gửi lại đời lưu luyến một vần thơ
Ta cùng giữ, như một tờ hôn thú

Và em nhé hày gọi tôi bằng chú 
Có khi nào anh trách cứ em đâu?

Năm tháng qua đi, sương phủ mái đầu
Vẫn mộng mơ như những ngày trai trẻ
Ngày hôm nay tôi gọi em là bé
Ngày mai thôi em làm mẹ làm bà.... 

Thời gian trôi ai giữ được bao giờ 
Có chăng còn chỉ là một vần thơ
Em hãy giữ, như một tờ hôn thú


Và em nhé hãy gọi anh bằng chú
Chẳng bao giờ.... anh trách cứ em đâu.!            
    Chiều hè Sài Sòn 
                        






       

Thứ Ba, 6 tháng 9, 2016

EM !!!

Anh đã nghe
Tiếng lòng ai trăn trở
Giọt nắng chiều yếu ớt cũng qua đi
Cuối hoàng hôn
 nắng gửi lại điều gì
Nghe tiếng gió nói thầm thì với cỏ...

Trời chạng vạng chiếc thuyền tình bỏ ngỏ
Cây sào nghiêng đứng đó đợi ai về
Anh thấy mình lạc bước trước cơn mê
Trong kí ức mãi nhớ về một thuở...

Chỉ có con tim mới để dành nỗi nhớ
Sưởi ấm tình đời
ấm luôn cả giấc mơ...
Cuối chiều về mượn bút viết vần thơ
Gửi cho em những ngọt ngào thương nhớ

Anh vẫn biết vì cuộc tình mình dang dở
Lỡ một thời ta không kịp trồng Na
Để bây giờ ngồi ngắm những bông hoa
Khoe sắc thắm bên vườn nhà hàng xóm.

Vũ Giang