Thứ Năm, 25 tháng 7, 2019

HÒA NHỊP


  HÒA NHỊP
                           Vũ Giang

Xem ra trời cũng hiền lành
Bỗng dưng lại kết mình thành thông gia
Ngày xưa lỡ nhịp trồng na
Bây giờ cây của hai nhà trồng chung

Mời em nâng chén rượu nồng
Để mình nối sợi tơ hồng cho con
Hai nhà, hai vợ chồng son
Thế là thoả nguyện điều còn ước mong

Trong ta vẫn ấm tình nồng
Bóng hình xưa ấy, vẫn đồng sánh đôi
Nể chồng em thương vợ tôi
Mình cùng hoà nhịp để đời có nhau !
                                                              

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2019

THƠ ĐỀ BỨC TƯỢNG

THƠ ĐỀ BỨC TƯỢNG
 Vũ Giang

Ai thổi hồn vào phiến khoáng sa

Đã làm ngơ ngẩn khắp người ta
Che che cặp nhũ phô bình sữa
Khép khép đôi chân giấu nụ hoa...
Thon thả lưng ong khoe dáng ngọc
Bờ cong thắt đáy lộ thân ngà
Khen người khéo tạc nàng tiên nữ
Mặc khách tao nhân ước ước là...!

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2019

ANH VÍ EM LÀ HOA

ANH VÍ EM LÀ HOA
Vũ Giang

Anh ví em là Hoa,

bốn mùa tươi trong nắng
Mùa xuân khoe sắc thắm,
Cây nẩy lộc đâm chồi
Như cánh phượng hồng tươi,
lung linh ngày tháng hạ
Mùa thu mùa thay lá
cúc khoe màu thu vàng
Đón đợi mùa xuân sang
đào mai đua nhau nở.

Trời cho anh nỗi nhớ

Nhờ em gửi vào cây
Em là thần sắc đẹp
Trời sai xuống chốn này.
Em là gió là mây
làm mềm say trời đất
Bởi say là có thật
ngất ngây bao hồn người.

Em là đóa hồng tươi

Tỏa hương bay khắp nẻo
Là hoa Ban trong trẻo
Trắng  hồng độ xuân về
Em là búp Sen quê
gần bùn không vướng bụi.
Em là hương của núi
em là sắc của rừng
Phái đẹp của hành tinh.

Ngày hội nữ chúng mình (8/3)

Viết đôi câu tâm tình
Gửi về em em nhé
 xin cảm ơn ba mẹ
Ơn tạo hóa đất trời
Tạo viên ngọc tuyệt vời
bông hoa đời xinh tươi…!

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2019

HẠ VỀ

HẠ VỀ
Vũ Giang

Một mùa hạ lại về trong sắc đỏ
Tôi mơ màng ngắm nhành lá đong đưa
Chợt chạnh lòng nhớ về mái trường xưa
Áo phin nõn cổ lá sen em mặc

Nhảy tung tăng khoe quần phíp mẹ mua
Người sang hơn diện quần vải chéo go
Đám con trai toàn ka ki Nam Định
Tâm hồn trẻ  như một tờ giấy trắng

Không muộn phiền, không lo lắng điều chi
Trai gái bên nhau, yêu chẳng biết là gì?
Thứ xa xỉ chỉ dành cho người lớn
Cả nước đắm chìm trong cuộc chiến

Cả Hà Nội  toàn màu xanh áo lính
Hơn năm mươi năm rồi, ta xa bình mực tím
Đủ thứ lo toan cho no đói rách lành
Của những người…
từng ra khỏi cuộc chiến tranh…

Nhìn xã hội có thứ lành thứ vỡ
Mong lòng tin trở về thời xưa cũ
Cho tình người yên ả nơi đây
Cho biển xanh tôm cá vẩn còn đầy 

Sông còn cát
 và vườn đầy chim hót.
Mong mùa Hạ lại về mang vị ngọt
Cho quê ta
 mãi mãi thanh bình.
Đêm tối qua rồi
nay tỏa ánh bình minh… :)

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2018

TÊN KHÔNG DẤU



TÊN KHÔNG DẤU
Vũ Giang

Tôi viết mãi một từ
một cái tên không dấu
Một cái tên mà tim tôi neo đậu
đến dại khờ
Để bây giờ mượn bút viết lời thơ
thật thà, ngu dại
Ai đã bảo ?
"trái tim già" không còn khắc khoải
Bởi một từ
không có dấu thành tên...!
Bởi một người
ta mãi nhớ không quên....!

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2018

THƯ GỬI CAO XANH


THƯ GỬI CAO XANH
                   Vũ Giang

Tôi muốn vót sợi nắng chiều nhọn hoắt
Thành mũi tên xé toạc tối xuyên qua
Như bác sĩ bóc lớp màng phủ mắt
Cho người ta thoát khỏi cảnh mù lòa

Lấy mưa trời nhỏ thay giọt châu sa
Làm sáng lại biết bao ngày tăm tối
Ta vẫn mong người tham lam sám hối
Khoét của công sẽ mang tội ngàn đời

Nhân quả công bằng rồi sẽ đến ai ơi
Chạy đâu khỏi lưới trời giăng lồng lộng
Rồi mai đây khắp trần đời tỉnh mộng
Sẽ phanh thây bao kẻ dối lọc lừa

Che kín trời sao được mảnh vải thưa
Bên hàng xóm bao kẻ vừa đền tội
Hãy tỉnh đi xót thương người đồng loại
Năm tháng chắt chiu mà no đói chưa lành

Góp mồ hôi để xây dựng non xanh
Sao lũ quỷ lại nhẫn thâm đục khoét
Hỡi “Cao Xanh” người ơi người có biết
Chúng nhởn nhơ hoài, của bao kẻ bất lương…???